rao vat mien phi

TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
Hình ảnh Bác Hồ trong thơ Chế Lan Viên In
Hình ảnh Bác Hồ trong thơ Chế Lan Viên
10:19' 17/05/2008 (GMT+7)
 

Chế Lan Viên là một trong những nhà thơ viết về Bác Hồ thành công nhất, cảm động nhất. Ngoài 2 bài thơ rất quen thuộc viết về Bác là Người đi tìm hình của nước và Người thay đổi đời tôi, Người thay đổi thơ tôi, ông còn có một loạt bài viết từ năm 1954-1976 in trong tập Hoa trước lăng Người. Những bài thơ của Chế Lan Viên viết về Bác hay ở sự sâu sắc, ở những phát hiện tài tình về sự giản dị - vĩ đại trong tư tưởng, tâm hồn của Bác.

Nếu như nhà thơ Tố Hữu viết về bác bằng tình cảm chân thành và mộc mạc thì Chế Lan Viên lại có cách viết tinh tế, sâu sắc. Ở bài thơ Người đi tìm hình của nước, nhà thơ đã có những câu thơ rất hay, rất lạ nói về tình cảm sâu sắc của Bác với quê nhà: “Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ/Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương/Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở/Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương!”. Khi nói về vai trò quan trọng quyết định vận mệnh của đất nước, của dân tộc, không ai có thể nói hay hơn Chế Lan Viên: “Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất/Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai/Thế đi đứng của toàn dân tộc/Một cách vinh hoa cho hai mươi lăm triệu con người”.

 Hình ảnh Bác Hồ trong thơ Chế Lan Viên trước hết là một người yêu nước hết mình, Người chưa bao giờ quên nghĩ về vận mệnh đất nước, dân tộc kể cả trong từng bữa ăn, giấc ngủ: “Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước/Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà/Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc/Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa”. Đọc những vần thơ ấy, mỗi người dân Việt lại rưng rưng nước mắt vì thương Bác -  người đã hy sinh tất cả cho độc lập, tự do của dân tộc. Người không chỉ vĩ đại trong những điều lớn lao, mà còn vĩ đại ngay cả trong những điều bình thường nhất. Tiếp đó, những câu thơ của tác giả “Điêu tàn” như thước phim quay chậm đặc tả niềm hạnh phúc vô bờ của Bác khi bắt gặp được chủ nghĩa Mác - Lênin, cũng là tìm ra con đường giải phóng dân tộc khỏi áp bức, nô lệ: “Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc/Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin/Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp/Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin/Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc: “Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”/Hình của Đảng lồng trong hình của Nước. Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười”. Có thể nói, Người đi tìm hình của nước là bài thơ sâu sắc nhất, cảm động nhất viết về hành trình 30 năm tìm đường cứu nước của Bác (1911-1941).

Trong bài thơ Cách mạng chương đầu, tái hiện những tháng năm Bác về Pắc Bó, nhà thơ Chế Lan Viên có những khổ thơ thấm đượm chất anh hùng ca: “Dân tộc rét chưa che Người đủ ấm/Hang đá này Bác đắp chiếc chăn sui/Khớp xương buốt vì hơi rêu lạnh thấm/Gió rừng đừng thổi nữa, gió rừng ơi/ .../Những đêm ấy Bác thức cùng ngọn lửa/Thảo từng trang sử lớn cho đời/Tượng Mác trầm ngâm trong hình thạch nhũ/Rồi từng dòng từng chữ qua vai”. Lối sống giản dị của Người trong những năm gian khổ, cũng như khi hòa bình lập lại ở miền Bắc XHCN đã trở thành huyền thoại.

Không chỉ lãnh đạo cách mạng thành công, Bác còn làm sống dậy những tinh hoa của văn hóa dân tộc: “Người đánh thức hồn dân tộc đã về kia/Ta nghe bừng tỉnh dậy/Câu quan họ, xẩm xoan xưa vứt ngã ba đường/Điệu lục bát và màu nâu nơi ruộng rẫy/Bức tranh làng Hồ và cô tố nữ dáng quê hương” (Người thay đổi đời tôi, Người thay đổi thơ tôi); làm đổi thay số phận của mỗi con người Việt Nam. Với Bác, nhà thơ luôn thể hiện một tình yêu thiết tha bởi Bác vĩ đại nhưng rất gần gũi: “Ôi! Giữa lòng ta, Bác đến tự hồi nào? /Bác vĩ đại mà chẳng làm ai kinh ngạc /Một buổi sáng, nhìn lòng ta, ta thấy Bác/Nước mắt giàn, ta cảm hết ơn sâu”. Ngày Bác mất, nhà thơ nhận ra trong dòng nước mắt nhân dân ta khóc Bác một sức mạnh đã kết tinh: “... Tổ quốc khóc Người Cha. Ấy là Việt Nam/Ấy là sức mạnh/Tiếng khóc lọc hồn ta như lửa chói ngời/Mình nhận ra ta, ta nhận ra Người/Cả dân tộc tìm ra mình qua tiếng khóc” (Tiếng khóc đúc Việt Nam thành một khối). Bài thơ vừa dẫn ở trên, Chế Lan Viên viết năm 1971, 2 năm sau khi Bác qua đời. Nhưng chính độ lùi cần thiết ấy đã giúp ông tiếp tục phát hiện tầm lớn lao của trí tuệ và lòng nhân ái bao la trong trái tim của Bác ở những bài thơ khác: “Với tất cả chúng ta, Bác là một người ông/Râu như bông và tóc trắng như bông/Màu tinh khiết một đời đạm bạc/Đây cũng là nhà hiền triết, hiểu chỗ đến chỗ đi sự vật/Người về nơi phải về, Người rất ung dung/Người trồng cây, suốt một đời trồng/Chỗ Người khổ công gieo, ta sẽ hái/Nhân loại biếc màu xanh Người để lại/Trong thế giới bạo tàn này, Người là những bóng cây xanh” (Ta nhận vào ta phẩm chất của Người).

Thơ Chế Lan Viên thiên về triết lý nên khó nhớ. Thơ ông cũng ít được giới thiệu trên sóng phát thanh hay truyền hình nên ít người biết và thuộc. Nhưng có thể nói, thơ viết về Bác Hồ của Chế Lan Viên là những bài thơ chân thực, sâu sắc và có tầm tư tưởng cao. Trong thơ ông, Bác như bông hoa sen thơm ngát, như cây xanh tỏa bóng mát cho đời. Người ra đi, nhưng tình cảm, tư tưởng của người vẫn còn mãi: “Bác vĩnh cửu muôn đời không thể mất/Người ở trong lăng và người ở ngoài lăng” (Trong lăng và ở bên ngoài).

Như tựa đề một bài thơ của Chế Lan Viên: “Ta nhận vào ta phẩm chất của Người”, mỗi người dân Việt Nam hôm nay đang cố gắng học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người - Chủ tịch Hồ Chí Minh.

 XUÂN THÀNH

Nguồn:http://www.baokhanhhoa.com.vn/Vanhoa-Thethao/2008/05/274566/ 

 

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép