TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai - Chương 5 - Miền hồi sinh In

Như những người con của đất Quảng, tôi vẫn được nghe thầy cô giáo, các cụ lớn tuổi, lớp người đi trước kể rất nhiều về một buổi sáng đẫm máu- sáng 16/3/1968- ngày đế quốc Mỹ đã thực hiện vụ thảm sát tàn khốc tại thôn Tư Cung, xã Sơn Mỹ, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Là ngày 504 dòng máu của người dân vô tội đổ vào lòng đất mẹ, ngày tang tóc của dân tộc Việt Nam, ngày lòng căm thù bọn giặc cướp nước chồng chất cao độ trong triệu triệu trái tim yêu nước mà theo thời gian không thể xóa nhòa.

Là thế hệ được sinh ra và lớn lên trong thời bình, chúng tôi không thể hiểu hết được lòng căm thù giặc cướp nước, cũng như không thể biết được nỗi đau thương mất mát của người dân khi ấy lớn như thế nào. Nhưng thời gian qua đi, cái ngày khủng khiếp đó cũng đã dần phai mờ trong trí nhớ của người dân ở đấy, duy chỉ có nhà Chứng tích vẫn hiện hữu giữa làng Mỹ Lai, với những hiện vật, những dư ảnh, những nhân chứng sống hùng hồn chứng minh và tố cáo tội ác vô cùng dã man của đế quốc Mỹ ngày ấy.

Chúng tôi đến thăm nhà Chứng tích vào một buổi sáng tháng 3, Sơn Mỹ đã không còn như những gì tôi được nghe kể, nắng xuân đang rải những chuỗi hạt óng ánh lên cánh đồng xanh mơn mỡn của lúa, của ngô, của khoai và các loại rau màu khác, người dân đang hăng say với công việc đồng áng của mình, các em nhỏ tung tăng cặp sách trên đường tới trường. Làng quê Sơn Mỹ đang từng ngày, từng ngày hồi sinh trên chính vùng đất hoang tàn ngày trước.

Cô Phạm Thị Thuận, người đã thoát chết trong vụ thảm sát ngày 16/3 bùi ngùi kể lại cho chúng tôi những gì cô chứng kiến được “hình ảnh đó cứ ám ảnh cô suốt, giờ thì đỡ bớt phần nào rồi đó, chứ như ngày xưa cô không thể nào ngủ được, cứ nhắm mắt là cô lại nhìn thấy cảnh bắn giết, cảnh chết chóc, cảnh máu me đỏ cả đường, sợ lắm!”. May mắn là thế, thoát được khỏi tay của “tử thần” trong gang tấc nhưng cô phải chịu cảnh dày vò bởi quá khứ trong suốt cả một thời gian dài. “Căm lắm chứ làm sao mà không được, nhưng đành chịu đựng trong lòng thôi, hòa bình rồi, mình cũng nên độ lượng, khoan dung, không ai ép buộc cả, tự mình thấy cần thiết thì làm như thế thôi! vả lại, Nhà nước mình cũng có nhiều chính sách mở cửa đón tiếp người ta, mỗi ngày, nhà Chứng tích đón cả trăm người khách nước ngoài, người nào cũng muốn nghe mình kể chuyện và nói cảm nghĩ khi thoát khỏi cái chết trong gang tấc, mình cũng đành dối lòng để tiếp họ”- cô nói với chúng tôi, đôi mắt già nua rưng rưng đôi giọt lệ nửa như muốn che giấu cảm xúc của mình, nửa như chực vỡ òa, trào tuôn. Cô may mắn nhưng cũng không tránh khỏi mất mát, thương tâm. Cha, anh, chị và các em-  tất cả 6 người đã rời bỏ cô trong trận càn hôm ấy- “không vì hai đứa con, vì tương lai cả làng, chắc có lẽ cô không thể nào sống nổi, đau lắm.”

Chúng tôi gặp và trò chuyện với một đoàn khách đến thăm nhà Chứng tích Sơn Mỹ, ghi nhận được cảm nhận của họ khi đến đây, hết thảy họ đều “kính cẩn nghiên mình để chia sẻ nỗi đau, nỗi bất hạnh mà đế quốc Mỹ đã gây ra cho nhân dân Sơn Mỹ”, họ là những đoàn viên, những sinh viên từ khắp nơi trong cả nước viếng thăm vùng đất lịch sử và gặp gỡ những người dân ở đây để bổ sung kiến thức cho mình. “Lúc chưa đến đây tôi chưa thể tưởng tượng được những điều đã xảy ra, chúng tôi không dám nhìn vào những bức ảnh đó, thật là khủng khiếp!”- chị Ánh Tuyết- y tá Bệnh viện Tiên Phước- Quảng Nam sau khi thăm nhà Chứng tích đã xúc động nói. Với những người mới đến đây lần đầu là vậy, nhưng với chị Trương Thị Xanh- Quảng Nam- chị “đã đến đây nhiều lần, nhưng lần nào nghe giọng thuyết trình êm êm của cô hướng dẫn viên Vân Kiều chị cũng không khỏi rơi nước mắt, có lẽ chị nhạy cảm quá cũng nên!”. Tôi đã phần nào hiểu được cảm xúc của họ, tôi cũng đã nhận được cái cảm giác đau ấy từ lần đầu tiên đặt chân đến mảnh đất, đến khu nhà Chứng tích, tôi nghe như chính cơ thể mình đang bị cắt, xé, như chính mình bị bom đạn dày xéo tâm can, như máu trong cơ thể mình đang tuôn chảy.

Chiến tranh đã đi qua hơn 30 năm, những đau thương mất mát của người dân Sơn Mỹ đang dần khép lại, trên mảnh đất hoang tàn ngày ấy giờ đã phủ điệp một màu xanh bạt ngàn của rau, của lúa, màu của sự sinh sôi, nẩy nở, màu của sự sống, sự phát triển. Quê hương Sơn Mỹ đang ngày một đổi thay, vùng đất cằn đã không phụ lòng mong mỏi của con người, vẫn ngày đêm oằn lưng cõng những nỗi nhọc nhằn vất vả, chắt chiu từng giọt nắng, hạt mưa làm giàu cho đất mẹ, vun từng hạt phù sa góp công làm nên mùa màng thắng lợi, đem lại cuộc sống ấm no cho người dân nghèo khó.

Tôi xin phép dùng lời của bạn Trần Thị Linh- lớp Sử 2A- Đại học Sư phạm Huế, đoàn viên trường Cao đẳng Sư phạm Tam Kỳ, Quảng Nam và một số du khách lưu lại trong tập lưu bút tại nhà Chứng tích Sơn Mỹ để khép lại những cảm xúc của tôi về Sơn Mỹ- “đất nước đã hoà bình rồi, chúng tôi tin rằng nhân dân Sơn Mỹ với sự cần cù, nỗ lực, đoàn kết sẽ xây dựng quê hương ngày một tươi đẹp hơn, mãi xứng đáng với niềm tin yêu trong lòng nhân dân cả nước”, chúng tôi đến đây hôm nay vừa “trang bị cho mình những kiến thức cụ thể hơn về lịch sử dân tộc nói chung và con người Sơn Mỹ nói riêng, vừa cảm thương cho số phận những người đã khuất, vừa khâm phục sự nỗ lực, cố gắng vươn lên trong công cuộc xây dựng quê hương, kiến thiết nước nhà của nhân dân Sơn Mỹ, ”. Cầu chúc cho nhân dân vùng đất mang nặng đau thương này vượt lên khó khăn để phục hồi và phát triển sự sống, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Nguồn: http://www.youth.ueh.edu.vn

 

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép