TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Phần 3 . Kỳ 24, 25 In

Kỳ 24: Mệnh lệnh giữa rừng đêm

(VietNamNet) - Đêm 30 Tết 1968, giữa rừng khuya chiến khu, Thủ trưởng Phòng tình báo Sáu Trí chỉnh huấn Nghị quyết của Bộ Chính trị và giao nhiệm vụ cho Cụm trưởng Cụm tình báo H.63. Tư Cang suýt reo lên khi Thủ trưởng Sáu Trí ra mệnh lệnh: Trở lại Sài Gòn ngay đêm nay, đêm mai (mùng 1 rạng mùng 2 Tết), quân ta sẽ nổ súng...
 

Đêm chỉnh huấn khó quên

Trưa 30 tết, Tư Cang thực hiện mệnh lệnh từ thành phố về căn cứ để dự chỉnh huấn. Đêm cuối năm 1968, Thủ tưởng Sáu Trí của Phòng tình báo miền từ trên căn cứ sát biên giới xuống chỉ thị cho cụm H.63. Ánh đèn trong rừng tù mù. Đêm đã khuya lắm rồi. Chỉ còn tiếng con nai con hoẵng đi ăn đêm. Ông Sáu Trí và Tư Cang đang triển khai công việc. Khẩn trương và cẩn mật. Trên trời, thỉnh thoảng lại có những tốp máy bay địch đi tuần.

 

a
Đến tận bây giờ, sau gần 40 năm tính từ cái đêm ra rừng dự chỉnh huấn đó, Đại tá, Anh hùng LLVT Nguyễn Văn Tàu không thể nào quên cái siết chặt tay tạm biệt với niềm hy vọng mãnh liệt từ thủ trưởng Sáu Trí.

Thủ trưởng phòng Sáu Trí phổ biến nghị quyết của Bộ Chính trị họp tháng 6/1967 cho Tư Cang. Sau này, trong cuốn sách viết về chiến dịch Mậu Thân 1968, Đại tá Nguyễn Văn Tàu thừa nhận: Những đợt chỉnh huấn của lãnh đạo Phòng tình báo miền vô cùng bổ ích đối với một người hoạt động trong thành như ông. Thông tin từ Thủ trưởng Sáu Trí đưa ra về tình hình miền Nam, về sự thay đổi trong cơ cấu của quân đội Mỹ ở miền Nam Việt Nam.

Đó là một sức mạnh quân sự khổng lồ được triển khai, có thể làm nản lòng những kẻ yếu bóng vía! Số quân Mỹ từ con số 25.000 tăng lên 75.000 (8/1965), 200.000 (cuối 1965), 389.000 (cuối năm 1966) và cuối 1967 đã lên đến nửa triệu.

Bộ Chính trị nhận định: "... Chúng ta đang đứng trước triển vọng và thời cơ chiến lược lớn. Đế quốc Mỹ đang đứng trước tình thế tiến thoái lưỡng nan về chiến lược. So với mục tiêu chính trị và quân sự có hạn của chúng ở miền Nam, những cố gắng chiến tranh của Mỹ (cùng với những thiệt hại nặng nề của chúng) ở Việt Nam đã tới đỉnh cao... Thế chiến lược của chúng đã bị đảo lộn, tinh thần binh sĩ càng thêm sa sút, bạc nhược...". Tuy nhiên, không thắng được nhưng vẫn không chịu thua. Chúng muốn đàm phán để rút khỏi cuộc chiến tranh. Và địch có lập trường "lạ đời": Đàm phán trên thế mạnh!

Lúc bấy giờ, nhiều báo chí phương Tây cũng nhận xét về vị thế chiến tranh của Mỹ tại miền Nam Việt Nam: "Mâu thuẫn giằng co. Đó là con đường hầm không lối thoát!".

Đấy là những nhận định có cơ sở thực tiễn và lý luận, về địch. Còn tình hình và vị thế của ta, Bộ Chính trị chỉ rõ: "Về phía ta, chúng ta đã thắng địch cả về chiến lược lẫn chiến thuật, thế và lực của ta phát triển mạnh hơn bao giờ hết. Lực lượng quân sự và chính trị của ta ở miền Nam đã lớn mạnh hơn bất cứ thời kỳ nào trong lịch chiến tranh giải phóng của ta".

Từ nhận định về địch, về ta, Bộ Chính trị chỉ ra hành động: Tình hình này cho phép ta chuyển cuộc chiến tranh cách mạng sang thời kỳ mới, thời kỳ tiến công và nổi dậy giành thắng lợi quyết định! Giữa rừng khuya, Tư Cang như nuốt từng lời chỉnh huấn của thủ trưởng, mà lâu lắm rồi, ông đã khát khao được nghe từ khi đang hoạt động trong thành.

Sáng mùng 1, Thủ trưởng Sáu Trí tiếp tục phổ biến cho cụm trưởng H.63 về tinh thần của Trung ương Cục và chỉ thị của Bộ Tư lệnh quân giải phóng miền Nam: Chỉ trong đêm nay, đêm mùng 1, rạng mùng 2, quân ta sẽ mở một trận tổng tấn công trên toàn miền Nam.

Tư Cang náo nức. Ông và đồng đội trong cụm là một trong những đơn vị trực tiếp chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công được mong chờ này. Từ việc phát hiện cơ sở địch, đến việc vẽ bản đồ từng mục tiêu gửi về Bộ Tham mưu.

"Tình báo chúng ta đã phát hiện sơ hở của giặc, đã cung cấp tài liệu, bảng vẽ các mục tiêu. Giờ đây, ngoài nhiệm vụ cùng tham gia tấn công một số điểm, cấp trên chỉ thị phải theo dõi, đánh giá thật đúng thắng lợi của ta, thất bại của địch và những hậu quả có tính chiến lược sau đòn tổng tiến công này..." - Mệnh lệnh của Phòng tình báo miền giành cho chỉ huy cụm H.63.

Đến tận bây giờ, sau gần 40 năm tính từ cái đêm ra rừng dự chỉnh huấn đó, Đại tá, Anh hùng LLVT Nguyễn Văn Tàu không thể nào quên cái siết chặt tay tạm biệt với niềm hy vọng mãnh liệt từ thủ trưởng Sáu Trí.

Sự cố và may mắn trước giờ G

Đầu giờ chiều ngày mùng 1 Tết Mậu Thân, Tư Cang trở về Sài Gòn, chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công. Anh được giao liên dẫn ra trạm liên lạc. Thời gian chỉ còn mấy tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, một sự cố đã xảy ra với phương tiện di chuyển của Tư Cang.

Chiếc xe máy anh đi từ thành vô rừng đã bị hư. Nguyên do thật dở khóc dở cười. Khi Tư Cang vào căn cứ làm việc với thủ trưởng phòng, thấy chiếc xe máy đẹp, anh em ở trạm giao liên đã trót... nghịch. Một người đã nổ máy, vặn mạnh tay ga và... dậm số 1. Chiếc xe lồng lên như con ngựa chứng và vọt mạnh vào gốc cao su, cả xe và người ngã lăn kềnh ra đất. Chiếc xe không thể nổ máy lại.

a
Cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968 là ký ức khó quên mà Tư Cang luôn "cất giữ" một cách trân trọng

Anh em trong trạm giao liên tháo súng, hò nhau đẩy xe cho thủ trưởng cụm. Chiếc xe nổ máy. Tư Cang phóng nhanh về phía Sài Gòn. Trong lòng người chỉ huy vừa bực lại vừa thương anh em: Đánh nhau với thằng Mỹ hiện đại vậy mà anh em không ai biết gì về máy móc, cả đến thứ giản đơn như chiếc xe honda này.

Nhưng chiếc xe lại trở chứng. Nó chết máy khi còn cách Sài Gòn 50 cây số. Đạp mỏi chân, máy vẫn ì ra. Tình thế nước sôi lửa bỏng. Bằng mọi giá anh phải về Sài Gòn trong đêm nay. Không còn sự chọn lựa nào, Tư Cang đành lầm lũi dắt xe đi trong bóng đêm mùng 1 Tết.

Anh hình dung về cuộc tổng tấn công sắp nổ ra. Đồng đội thì lội trên ruộng lầy, anh đi trên con đường tráng nhựa. Đồng đội tiến bước tập thể, còn anh dắt chiếc xe hỏng lụi cụi đi. Chỉ có bóng đêm và sự cô độc vây quanh.

Đang dắt xe đi bộ, Tư Cang choáng váng khi phía trước là vài chiếc xe tăng Mỹ. Hai thằng Mỹ bước tới, súng chĩa thẳng vào Tư Cang. Một tên hỏi, bằng giọng giễu cợt: "Vixi? (V.C - Việt cộng phải không?). Nó bắt chước giọng tiếng Việt lơ lớ: "Đi đâu?".

Tư Cang bình tĩnh đáp trả, cũng bằng giọng đùa nghịch: "Ô, nô, nô Vixi!" (Ồ, không phải Việt cộng). Anh giải thích, ngày Tết đi thăm bà con về bị hỏng xe. Tư Cang tiếp tục tỏ ra hồn nhiên, nói với chúng bằng tiếng Anh: "Hello! Happy New Year!".

Sau khi hỏi vài câu, tên Mỹ không nghi ngờ gì. Nó còn giúp Tư Cang đạp máy. Chiếc xe vẫn im lặng. Để cảm ơn, anh lấy bao thuốc Lucky Strike ra mời chúng và tranh thủ hỏi tin tức. Tên Mỹ cho biết, quân đội đã được lệnh báo động. Bởi lẽ, đêm qua (30 Tết), Việt cộng tấn công nhiều điểm tại miền Trung, trong đó có thành phố Huế.

Lại lầm lũi dắt xe đi trong đêm, cho đến khi anh gặp một toán thanh niên đi ngược chiều tặng cho một bugi dự phòng. Tư Cang về đến Sài Gòn lúc 9h30. Cụm trưởng H.63 tranh thủ đi giao nhiệm vụ cho đồng đội và đi một vòng đến các mục tiêu chính trong trận tấn công đêm nay. Bộ Tư lệnh Hải quân, Toà đại sứ quán Mỹ, dinh Độc Lập... Vẫn im lìm trong bóng đêm đầu năm.

Nơi trở về của Tư Cang trong thành là nhà Tám Thảo, ở số 136B đường Gia Long. Cả nhà Tám Thảo đón Tư Cang như người thân vừa đi xa trở về. Ông Nguyễn Đình Phong (bố Tám Thảo) sực nhớ, đôi mắt sáng rực nói với Tư Cang: "Đêm qua, lúc giao thừa, vặn đài Hà Nội đón thơ chúc Tết của Bác, ba sướng quá! Nhất là câu cuối: Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!".

Xúc động, anh nói với ông Phong, người mà anh đã xem như cha từ lâu: "Ngày ấy không còn lâu nữa đâu ba...!".

Vào thành, "ông chủ đồn điền" Tư Cang được Hai Trung đưa đi nhiều nơi để nghiên cứu tình hình. Thậm chí, sau trận Mậu Thân đợt 1, Tư Cang còn ngồi nói chuyện tay đôi với một tên Đại tá VNCH.  

  • Thế Vinh - Hà Trường - Việt Hà
     

Kỳ 25: Hai Việt Cộng và một Đại tá VNCH

(VietNamNet) - Tiếng súng cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 đợt 1 kết thúc. Với tài sắp xếp của Hai Trung, Tư Cang trong vai "ông chủ đồn điền", bạn "chơi chim chơi chó" của Phạm Xuân Ẩn đã ngồi nói chuyện "ngang vai" với một Đại tá VNCH, phân tích về cuộc chiến vừa diễn ra...

Theo đúng kế hoạch, đêm nay, những mục tiêu quan trọng như toà Đại sứ Mỹ, dinh Độc Lập, Tổng nha cảnh sát, Biệt khu Thủ đô, Đài Phát thanh, Bộ Tư lệnh Hải quân... sẽ phát ra những tiếng nổ. Cũng giờ này, trên các hướng tấn công, đại quân ta đang áp sát Sài Gòn. Trong thành phố, các cánh quân biệt động đặc công đang âm thầm tiếp cận mục tiêu, chờ hiệu lệnh.

Không cần đợi lâu, bên ngoài đã có tiếng súng. Lúc thì dồn dập, lúc thưa thớt từng loạt ngắn. dinh Độc Lập, toà Đại sứ Mỹ, Bộ Tư lệnh Hải quân, Bộ Tổng tham mưu, sân bay Tân Sơn Nhất đều phát ra tiếng súng. Tư Cang rộn lên một cảm giác vui sướng. Bởi lẽ, tất cả những mục tiêu mà lực lượng tình báo cung cấp tài liệu đang được bộ đội đặc công tấn công.

Khen Việt Cộng trước mặt... V.C

Hôm sau, Tư Cang đến toà báo Times, nơi làm việc của Hai Trung. Trung được giao nhiệm vụ giúp Tư Cang trực tiếp nghe sự đánh giá của một sĩ quan cao cấp nguỵ, về trận đánh tối qua. Hai Trung nhấc điện thoại, gọi mời tên đại tá L., sĩ quan phụ trách Phòng hành quân tác chiến (Bộ Tổng tham mưu quân đội VNCH) đến uống trà. Đại tá L. khá kính nể Hai Trung. Hắn đến ngay toà báo Times.

â
Hai Trung (ngoài cùng, bên phải) đã từng sắp xếp cho Tư Cang ngồi nói chuyện về chiến dịch Mậu Thân 1968 với các sĩ quan VNCH (Ảnh tư liệu, minh hoạ)

Tư Cang bỗng chốc trở thành "chủ đồn điền, bạn thân" của nhà báo Phạm Xuân Ẩn, khi tên đại tá L vừa bước vào. Một cuộc nói chuyện tay ba diễn ra giữa 2 Việt Cộng và một sĩ quan VNCH.

Không thể ngờ ngồi trước mặt mình là 2 Việt Cộng, Đại tá L. thừa nhận: Việt Cộng đã tổ chức một trận đánh tuyệt đẹp! Hắn không ngớt lời khen Việt Cộng trước mặt... 2 Việt Cộng. Tỏ ra mình là người nắm rõ thông tin để cung cấp cho nhà báo Times và ông chủ đồn điền... khoái nghe chuyện chiến sự, đại tá L. kể chi tiết về việc Việt Cộng đánh đại sứ quán Mỹ, chỉ với 17 người, suýt bắt sống viên đại sứ.

Vì sao tên đại tá VNCH lại coi đó là một "trận đánh tuyệt đẹp" của Việt Cộng? Hắn phân tích cho Hai Trung và Tư Cang nghe: Đánh giữa trung tâm Sài Gòn, vào ban ngày, phóng viên các nước đổ xô đến quay phim, chụp ảnh. Ngay chiều hôm ấy, truyền hình Mỹ và các nước phương Tây, báo chí, đài phát thanh đều nêu rùm beng. Cả thế giới biết đến cuộc tấn công Mậu Thân 1968, chỉ sau vài giờ đồng hồ.

"Tâm lý thế giới xáo trộn, tâm lý dân Mỹ xáo trộn. Qua trận này, người Mỹ sẽ không tin vào Tổng thống Johnson nữa, không tin vào bộ máy tuyên truyền khổng lồ của ông ta nữa. Cuộc vận động tranh cử của ông ta vào cuối năm 1968 sẽ... đi đứt".

Đại tá L đưa ra thông số, phân tích tiếp về hậu quả trận đánh này: theo báo cáo đầu tiên Bộ Tổng tham mưu nắm được, 39/44 tỉnh lỵ, 5/6 thành phố, 71/245 quận lỵ đã bị pháo kích và tập kích.

Thật nực cười, Tư Cang nhớ lại những thông tin mình nắm được từ Phạm Xuân Ẩn trước đó. Tình hình trước Tết mới lắng dịu đi đôi chút, Tổng thống Mỹ và Tổng thống VNCH đã vội gặp nhau nâng cốc chúc mừng "thắng lợi". Rồi quay phim, chụp ảnh, báo chí đưa rùm beng để "bịt mắt" người dân và nâng cao uy tín.

Đại tá L vẫn say sưa thổ lộ: "Để đánh trận này, Việt Cộng đã có sự chuẩn bị từ hơn nửa năm nay. Khoảng giữa năm 1967, tình báo của quân đồng minh cho biết, Bắc Việt Nam đã quyết định một chiến lược mới. Tháng 1/1968, quân đồng minh công bố một văn kiện của cộng sản nói về cuộc tổng tấn công. Tuy nhiên, chúng đưa ra một bình luận run sợ và hồ nghi: Đây chỉ là tài liệu nghi binh của cộng sản!"

Trên thực tế, trước trận đánh Tết Mậu Thân 10 ngày, tướng Westmoreland, tổng chỉ huy quân đội Mỹ có nhận định: Khe Sanh và các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên là hướng chính mà Việt Cộng nhắm trong mùa khô này. Còn các tin khác đều là... nghi binh, để đánh lạc hướng! Các nhà chiến lược Mỹ lo sợ, một Điện Biên Phủ sẽ tái diễn ở Khe Sanh trên vùng rừng núi.

"Không ai ngờ Việt Cộng mở trận tấn công vào các thành phố ngay trong dịp Tết. Chúng ta bị một cú bất ngờ hoàn toàn về mặt chiến lược..." - Đại tá L thừa nhận.

Tư Cang đã có trong đầu sự quan sát từ thực tế giữa Sài Gòn và những nhận định của tên sĩ quan L Nhưng như thế vẫn chưa đủ cho một báo cáo tình hình gửi ra Phòng tình báo miền. Anh cần một tài liệu nguyên bản của địch. Nữ điệp viên Tám Thảo được giao nhiệm vụ này.

Là một người thân cận của tên thiếu tá tình báo Hải quân Mỹ, nhưng nhiệm vụ của Tám Thảo không đơn giản. Sau trận đánh vừa qua, bọn địch kiểm tra gắt gao hơn mọi thứ. Tuy nhiên, Tám Thảo là người luôn biết cách đơn giản hoá mọi hiểm nguy, bằng chính sự thân cận với tên thiếu tá Mỹ.

Hết giờ tan sở, Tám Thảo giả vờ nhức đầu, cô nhờ tên thiếu tá tình báo hải quân dùng ôtô hiệu Mercury đưa về. Sự tính toán này của Tám Thảo mang lại nhiều thuận lợi: Tài liệu lấy được sẽ không bị xét, tạo thêm bình phong tốt tránh sự nghi ngờ của những tên chỉ điểm luôn lảng vảng quanh nhà cô.

Chỉ trong vòng 15 phút, Tư Cang đã tranh thủ đọc qua và chụp hết 10 trang tài liệu. Đó là một bản báo cáo sơ kết của Bộ Tổng tham mưu VNCH bằng tiếng Việt. Tài liệu đi vào chi tiết hoá thiệt hại từng trận đánh trong vùng Sài Gòn - Chợ Lớn. Chúng nhận định đại khái về sự bất ngờ về quy mô và thời điểm tấn công của Việt Cộng. Địch bị thiệt hại nặng nề về quân số, phương tiện, vũ khí. Chúng đang ổn định lại tâm lý rã rời của binh sĩ.

Thêm những thông tin quan trọng cho ta qua nhận định của chúng: cơ sở mật vụ của Việt Cộng trong thành phố và ở nông thôn vùng ven bị lộ nhiều, cần đẩy mạnh hoạt động chiến dịch Phượng Hoàng để tiêu diệt cơ sở của cộng sản.

Bản tường trình của cơ quan tình báo quân sự Mỹ cũng đưa ra nguyên nhân bất ngờ. Chúng còn đưa ra những kiến nghị: từng đơn vị phải rà soát lại các lưới điệp báo của mình, cái nào mất tác dụng mạnh dạn cắt bỏ, tăng chi phí cho những nhân viên còn có hiệu lực. Bản tường trình yêu cầu dùng bộ binh kết hợp với hoả lực phi, pháo tối đa để tiêu diệt chủ lực Việt Cộng ở vùng ven Sài Gòn.

Những thông tin bí mật của địch đã nằm trong tay Cụm trưởng tình báo H.63. Tư Cang viết một bản báo cáo về trận Mậu Thân. Anh ghi lại những tin tức các nguồn cung cấp, tường thuật lại buổi nói chuyện với tên Đại tá L và nhận định riêng của mình về kết quả, ảnh hưởng của trận tổng công kích. Với những tài liệu chụp ảnh nguyên bản, Tư Cang sẽ chuyển về cho cấp trên nghiên cứu, nhưng lưu ý mấy điểm: Một, ý định tấn công của ta kẻ thù biết được một tháng trước, cần tìm hiểu nguyên nhân, đề phòng nội gián. Hai, nên chú ý đối với âm mưu của Mỹ nguỵ để khỏi tiêu hao lực lượng chủ lực trên các chiến trường vùng ven Sài Gòn, nên củng cố và rút vào bí mật trở lại những cơ sở và tổ chức quần chúng trong thành phố và nông thôn vùng ven.

Truy tìm khẩu cung kẻ "về với chính nghĩa quốc gia"

Đại tá anh hùng Nguyễn Văn Tàu nhớ như in một nhiệm vụ quan trọng sau đợt 1 cuộc Tổng tấn công Mậu Thân 1968. Đang chuẩn bị đánh đợt 2 thì gặp sự cố. Ngày 20/4, một người của mình tên là Tám Hà (Trần Văn Đắc), Trung tá, Chủ nhiệm Chính trị cánh quân phía Bắc ra đầu hàng địch.

d
Tư Cang nhớ lại, sau đợt 1 cuộc Tổng tấn công Mậu Thân 1968, là một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất.

Ngay ngày 25/4, Trưởng phòng tình báo miền Sáu Trí chỉ thị cho Tư Cang: ra thành, chỉ đạo điệp viên lấy bằng được khẩu cung xem Tám Hà đã khai gì. Đồng thời, Tư Cang còn phải nắm tình hình xem quân ta có thể đánh tiếp đợt 2 được không.

Vào đến thành an toàn, Tư Cang mua một tờ báo thấy hình Tám Hà đứng giữa tên Tổng chỉ huy quân đội Mỹ Westmoreland và Phạm Ngọc Thuần, chỉ huy trưởng khu 5. Tờ báo rút dòng tít rất kêu: "Thượng tá Tám Hà đã về với chánh nghĩa quốc gia". Tư Cang chỉ đạo Hai Trung lấy bản khẩu cung của tên phản bội.

Hai Trung cũng đã nuôi sẵn mấy mối hồ sơ trong đội hình giặc. Hai người đi xe tới lăng ông bà Chiểu. Hai Trung gọi một tên thượng sĩ giữ hồ sơ ra. Tên này vốn là chân tay của Hai Trung. Hắn mang hồ sơ ra, không quên dặn Hai Trung đúng giờ làm việc phải trả hồ sơ. Hai người chụp lại bản khẩu cung của Tám Hà.

Tư Cang được Hai Trung dẫn đi lòng vòng đến các nơi khác. Trên đường đi, hai người vừa trao đổi vừa nhận ra rằng, Mỹ rất sợ mình đánh đợt nữa. Tư Cang giải thích: "Bởi vì, bị đánh đợt nữa nó mất uy tín chính trị, không còn cách cứu vãn về mặt chiến lược. Còn về mặt chiến thuật, mấy sư đoàn Mỹ đều bảo, lên rừng khó đánh, để quân ta xuống thành chúng sẽ đánh dễ hơn!".

Tư Cang nắm được tình hình, về viết báo cáo, đưa ý kiến của mình vào và cho rằng, nếu mình chuẩn bị kỹ rồi thì cứ đánh đợt nữa. Thủ trưởng Sáu Trí nhận thư, chuyển lên. Đúng lúc Trung ương Cục đang họp, đang tranh luận đánh nữa hay không, Tám Hà đã ra hàng rồi có đánh nữa không? Lại thêm phần b&aacu

 

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép