TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Hỏi đáp các vấn đề Lịch Sử


CÂU HỎI VÀ CÂU TRẢ LỜI
Câu hỏi: Câu hỏi 6: Phải chăng B52 Mỹ chỉ có chỗ mạnh mà không có chỗ yếu Những điểm yếu của B52 là gì? Ta đã lợi dụng chúng ra sao
Trả lời: Đáp:

Người xưa đã từng nói: "Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”. Muốn thắng địch, trước hết phải đánh giá chính xác sức mạnh của chúng, không đề cao, không hạ thấp, nhìn rõ chỗ mạnh để tìm cách chống lại, đồng thời thấy hết chỗ yếu để tìm cách trị nó.

Như trên đã nêu, B52 là pháo đài bay (Chú thích: Pháo đài bay: tên gọi chung các loại máy bay ném bom cỡ lớn.) chiến lược vào loại ưu việt nhất của Mỹ thời ấy. Tuy nhiên, bên cạnh những điểm mạnh đáng nể, B52 còn có những nhược điểm rất cơ bản.

B52 to xác, kềnh càng, phải bay thăng bằng để ném bom, đường bay và tốc độ ổn định. Độ cao ném bom có hiệu quả của B52 là trên dưới 10 ki-lô-mét, rơi đúng vào tầm bắn lý tưởng của SAM2 và trong tầm hoạt động tốt của MIG 21. Chính vì thế, khi vào đánh Hà Nội, Hải Phòng, mặc dầu đã được che giấu kỹ sau màn nhiễu dày đặc, B52 đâu dám bay ban ngày, vì chúng sợ trở thành mồi ngon cho SAM và MIG (khí tài SAM2 có gắn hệ thống quang học, phi công MIG 21 có thể ngắm bắn B52 bằng mắt thường).

B52 hồi đó chưa mang tên lửa hành trình. Nó chỉ có những quả bom nằm trong bụng và đeo dưới cánh. Để đến ném bom một khu vực mục tiêu có chiều sâu, những anh chàng khổng lồ này bắt buộc phải bay qua vùng hỏa lực nhiều tầng của đối phương mà nhiều giặc lái Mỹ đã gọi là "tọa độ lửa", là "vùng trời chết chóc", không thể tránh được.

Nhiễu điện tử mà không quân Mỹ gây cho ta có cường độ rất mạnh, nhưng nó chỉ mạnh về phía trước, khi đang bay vào phía mục tiêu. Còn khi ở trạng thái bay chếch, bay ngang, bay ra, hoặc lúc vào gần thì phía hông, phía sườn, đằng đuôi và phía dưới bụng của nó lại yếu tạm gọi là những "góc chết", những "khu mù" mà có người đã ví là "gót chân Asin" (Chú thích: "Gót chân A-sin" (Achilles' heel): A-sin, vị anh hùng thần thoại nổi tiếng thời cổ Hy Lạp, người "không thể bị tổn thương" trừ nơi gót chân. Ông đã chết vì bị trúng một mũi tên độc vào đúng gót chân, trong cuộc chiến thành Tơ'roa.). Nhiễu điện tử là sản phẩm của họ, Mỹ thừa hiểu điều đó, nhưng không thể nào khắc phục hoàn toàn được. .. .

Bay trong đêm tối, để khỏi đụng vào nhau, những chiếc B52 và máy bay tiêm kích đều phải bật đèn báo hiệu. Mỗi B52 có 7 đèn trên lưng. Hai bên đuôi có 2 đèn màu vàng. Ở hai đầu mút cánh cũng có đèn, cánh trái 2 đèn đỏ, cánh phải 2 đèn xanh, đều rất sáng.

Những điểm yếu trên đây của B52 Mỹ lại là những điều thuận lợi đối với ta. Bộ đội ta đã tìm cách khoét sâu chính những sơ hở của địch để đánh bại chúng. Còn cách lợi dụng ra sao, có rất nhiều điều lý thú, ở đây không thể nói hết được, chỉ xin nêu vài thí dụ:

- B52 bay thăng bằng, đường bay rất ổn định, khác với đường bay rất linh hoạt của các máy bay chiến thuật. Khi gặp trường hợp nghi ngờ F4 đóng giả B52, chiến sĩ ta chỉ cấn làm động tác "phóng tên lửa giả", kiểu đấm nhứ để thăm dò. Nếu đúng là F4 thì chúng lập tức nháo nhào cơ động tránh tên lửa, đường bay trở nên mất ổn định. Trên màn hiện sóng của chiến sĩ ta, qua các dạng nhiễu, chúng lộ nguyên hình là những chú "Bê" giả. Mà đã là "Bê" giả thì ta không đánh, để dành đạn mà đánh "Bê" thật.

- Còn việc lợi dụng những "khu mù”? Biết rằng "khu mù” là hướng nhiễu nhẹ nhất trên đường bay tới của B52, chúng ta đã nghiên cứu một đội hình chiến đấu của ra-đa, tên lửa thật khôn khéo, đưa một số đơn vị vào bố trí ở hướng địch có "khu mù”, đồng thời tận dụng khả năng mọi loại khí tài, tạo thành một thế liên hoàn chặt chẽ, sớm phát hiện địch từ xa, ở mọi hướng, để có thể kết hợp đánh "vỗ mặt", đánh "tạt sườn" với đánh "tập hậu", để bắn rụng pháo đài bay.

- Nhiễu của không quân Mỹ dù rất nặng, nhưng khi biểu hiện thành từng dải nhiễu trên màn hiện sóng của các chiến sĩ ta, chúng không thể nào không để lộ ra những đặc trưng điển hình của từng loại máy bay. Dựa vào những quy luật đó, anh em ta đã phân biệt được B52 với F4 để nhằm đúng đối tượng mà ra đòn tiêu diệt.

- Lợi dụng việc B52 bật đèn, các phi công ta sau khi được sở chỉ huy mặt đất dẫn đến khu vực B52, từ xa đã có thể nhìn thấy những hàng đèn liên tục nhấp nháy, nhờ đó xác định được vị trí, hướng bay của B52 để nhanh chóng tiếp cận. Rồi cũng căn cứ vào đèn để ước lượng cự ly phóng tên lửa. Trong những đêm 26 và 27 tháng 12 năm 1972, các chiến sĩ lái Phạm Tuân, Vũ Xuân Thiều đã vận dụng xuất sắc kinh nghiệm này của Vũ Đình Rạng trên vùng trời tây Trường Sơn mùa đông năm trước.

Đối với tên lửa SAM2 cũng vậy. Ống kính quang học với bội số nhìn xa lớn, đặt trên đài thu phát, đôi lúc cũng nhìn rõ đèn của B52, qua đó hỗ trợ cho kíp trắc thủ xác định đúng tọa độ của B52 trên màn hiện sóng.

Mỹ ca ngợi, khoe khoang B52 là bất khả xâm phạm (inviolable), nhưng sự thật không phải như thế. Sau khi hàng loạt pháo đài bay Mỹ bị bắn hạ trên bầu trời Hà Nội trước lễ Giáng sinh 1972, báo Thế giới (Le Monde) của Pháp đã loan tin thắng lợi của Bắc Việt Nam với dòng tít lớn "Những con quái vật điện tử không còn là bất khả xâm phạm nữa (Les monstres électroniques ne sont plus intouchables), kèm theo tấm hình một chiếc B52 Mỹ đang rắc bom.

Bọn hiếu chiến Mỹ vì quá kiêu căng nên đã trở thành mù quáng. Họ tuyệt đối hóa ưu thế của các phương tiện điện tử. Họ không chịu hiểu rằng đứng trước họ là một đối thủ luôn luôn biết tìm tòi và có khả năng tìm thấy những chỗ yếu của họ, từ đó sáng tạo ra những biện pháp thích hợp để vươn lên giành chiến thắng.

Nguồn: "Điện Biên Phủ trên không" - chiến thắng của ý chí và trí tuệ Việt Nam - Tác giả : Lưu Trọng Lân, nguyên là Phó trưởng phòng Tác huấn, Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không - Không quân

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép

Lịch sử việt nam 7

Thiếu niên Trần Hạo Nam

Tiếu ngạo giang hồ