TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Hỏi đáp các vấn đề Lịch Sử


CÂU HỎI VÀ CÂU TRẢ LỜI
Câu hỏi: Câu hỏi 11: Dùng B52 ném bom hủy diệt Hà Nội, Hải Phòng là âm mưu thầm kín của tổng thống Ních-xơn, là kế hoạch tuyệt mật của Mỹ. Ta có bị bất ngờ không? Sự chỉ đạo của các cấp chiến lược, chiến dịch? Vai trò của cơ quan Quân báo và bộ đội Ra-đa trong chiến dịch 12 ngày đêm ra sao?
Trả lời:

a) Trước hết xét về chiến lược:

Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngay từ đầu năm 1968, đã từng đưa ra lời dự báo khi Người nói với Phó Tổng tham mưu trưởng Phùng Thế Tài (Chú thích: Thượng tướng Phùng Thế Tài, nguyên Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân (từ 10-1963 đến 8-1967), sau lên làm Tổng Tham mưu phó. Từ 1974, ông là Tổng Tham mưu phó phụ trách các quân, binh chủng trong lực lượng vũ trang.): "Sớm muộn đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B52 ra ném bom Hà Nội, rồi có thua mới chịu thua"... "ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội”.

Tháng 6 năm 1972, Bộ Chính trị Trung ương Đảng họp dưới sự chủ trì của đồng chí Tổng Bí thư Lê Quẩn, đã ra nghị quyết nhấn mạnh: "Đế quốc Mỹ đã trắng trợn gây lại chiến tranh phá hoại trên miền Bắc nước ta với mức độ quyết liệt hơn nhiều so với trước... nhân dân ta phải luôn luôn vững vàng, phải tiếp tục chiến đấu và chiến thắng trong mọi tình huống” (Chú thích: Trích "Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, 1954-1975", Bộ Quốc phòng -Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam - Hà Nội, 1988.).

Trước đó, vào ngày 5 tháng 4 năm 1972, khi tình hình chiến sự ở miền Nam đang diễn ra sôi sục, Quân ủy Trung ương (Chú thích: Quân ủy Trung ương: Cơ quan Đảng lãnh đạo cao nhất trong Quân đội ta, do Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm Bí thư.) đã chỉ thị cho Quân chủng Phòng không -Không quân và các quân khu: "Phải sẵn sàng đối phó với khả năng Mỹ cho không quân, kể cả không quân chiến lược đánh phá trở lại miền Bắc". Cuối tháng 11 năm 1972, Quân ủy Trung ương lại nhắc nhở, nhấn mạnh: "Đế quốc Mỹ có thể liều lĩnh dùng B52 ném bom Hà Nội, Hải Phòng".

Ngày 24 tháng 11, Tổng Tham mưu trương Văn Tiến Dũng cùng các Tổng tham mưu phó Trần Quý Hai, Vương Thừa Vũ, Cao Văn Khánh, Phùng Thế Tài đã xuống thông qua và phê chuẩn Kế hoạch đánh B52 bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng của Quân chủng Phòng không - Không quân, một kế hoạch mang tầm vóc chiến dịch, một chiến dịch phòng không được tiến hành chủ yếu bằng lực lượng phòng không ba thứ quân trên miền Bắc, lấy Quân chủng Phòng không - Không quân làm nòng cốt.

Sau khi ký duyệt, Tổng Tham mưu trưởng trực tiếp ra lệnh: "Phải hoàn thành mọi công tác chuẩn bị trước ngày 3 tháng 12 năm 1972". Sau đó, ông còn chỉ thị thêm: "Trước ngày Ních-xơn nhận chức, Mỹ có thể mở đợt tập kích bằng không quân chiến lược vào Hà Nội, Hải Phòng. Các đồng chí phải nắm địch thật chắc. Tuyệt đối không để bị bất ngờ... Phải tập trung mọi khả năng nhằm đúng đối tượng B52 mà tiêu diệt.

Có thể nói sử chỉ đạo của Tổng Tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng, cùng tập thể cơ quan chiến lược của Quân đội ta, đối với Quân chủng Phòng không – không quân trong suốt quá trình chuẩn bị và cả trong chiến dịch 12 ngày đêm (mà trên đây chỉ là vài thí dụ) là hết sức nghiêm túc, chặt chẽ, đóng vai trò vô cùng quan trọng, tạo điều kiện cho Quân chủng Phòng không – không quân cũng như quân dân toàn miền Bắc đánh thắng cuộc tập kích chiến lược đường không bằng B52 của Mỹ.

Đầu tháng 12, trước khi xảy ra chiến dịch lịch sử, với tư cách là người lãnh đạo cao nhất của Đảng, đồng chí Tổng Bí thư Lê Quẩn đã xuống Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không - không quân, trực tiếp nghe Tư lệnh Lê Văn Tri trình bày những nét chính về kế hoạch đánh B52, về công tác chuẩn bị của Quân chủng. Sau khi nghe báo cáo, Tổng Bí thư đánh giá cao nội dung bản kế hoạch, biểu dương Quân chủng đã tích cực đẩy mạnh công tác chuẩn bị chiến đấu, ông nhấn mạnh: "Để gây sức ép với ta, trước sau Mỹ cũng đưa B52 ném bom Hà Nội. Quân dân ta, mà nòng cốt là Quân chủng Phòng không - không quân, phải kiên quyết làm thất bại âm mưu này của chúng".

Như vậy là về phương diện chiến lược, Việt Nam đã không hề bị bất ngờ trước mưu kế thâm độc của Mỹ.

b) Về mặt chiến dịch:

Trên cơ sở những nhận định và sự chỉ đạo sáng suốt của Bộ chính trị, Quân ủy Trung ương, Bộ Tổng tư lệnh, Bộ Tổng tham mưu, Quân chủng Phòng không - Không quân đã sớm hoàn thành Bản kế hoạch chiến dịch đánh trả cuộc tập kích chiến lược đường không bằng B52 của Mỹ vào Hà Nội, Hải Phòng và các tài liệu hướng dẫn về cách đánh B52. Theo đó, công tác chuẩn bị mọi mặt (tham mưu, chính trị, hậu cần, kỹ thuật) đã được tiến hành hết sức khẩn trương. Việc điều chỉnh đội hình chiến đấu, triển khai sở chỉ huy dự bị các cấp, huấn luyện các kíp chiến đấu, công tác giáo dục chính trị lãnh đạo tư tưởng, xây dựng quyết tâm, công tác bảo đảm vũ khí, khí tài, bảo đảm cơ sở vật chất, song song với việc tổ chức kiểm tra đôn đốc hết sức chặt chẽ từ trên xuống dưới, đến từng trận địa, là những công việc quan trọng nhất, đều đã được cơ bản hoàn thành đúng thời gian quy định.

Có một thành công quan trọng trong việc chống "ảo tưởng hòa bình" xin được nhắc đến. Vào giữa tháng 10 dù không được phổ biến rộng, nhưng những tin tức về một bản thỏa thuận ngừng bắn đang bị rò rỉ ra ngoài. Thủ thuật tung hỏa mù của mưu sĩ Kít-xinh-giơ không chỉ gây ảo giác rộng rãi ở Mỹ mà còn lan tỏa đến Việt Nam. Tiếp theo là việc Ních-xơn, Tổng thống Hoa Kỳ tuyên bố ngừng ném bom từ vĩ tuyến 20 trở ra, một thủ đoạn thâm độc của Mỹ, càng làm cho hình ảnh con chim bồ câu trắng tượng trưng cho hòa bình như đang bay lại gần hơn. Một số cán bộ cơ quan Nhà nước và đồng bào Hà Nội ở những nơi sơ tán, lẻ tẻ kéo nhau về. Đây đó người ta thì thầm to nhỏ: "Sắp sửa đình chiến rồi? Chiến tranh sắp kết thúc rồi?

Những diễn biến nói trên phần nào đã tác động tới một bộ phận cán bộ chiến sĩ Phòng không - Không quân ta. Thêm nữa, theo chủ trương của cấp trên, một đơn vị tên lửa của Hà Nội được lệnh cho anh em thay nhau về phép để chuẩn bị "đi B" sẵn sàng đáp ứng với khả năng chuyển biến của tình hình mới, càng làm cho bụng dạ cán bộ chiến sĩ thêm băn khoăn.

Tâm lý "xả hơi" bắt đầu chớm nở. Thế là "ảo tưởng hòa bình" đã len lỏi vào đội ngũ những người cầm súng. Đảng ủy Quân chủng Phòng không - Không quân quyết nghị: tiến hành một đợt sinh hoạt chính trị ngắn trong toàn lực lượng. Chính ủy Hoàng Phương và Phó chính ủy Nguyễn Xuân Mậu trực tiếp chỉ đạo đợt sinh hoạt chính trị quan trọng này. Tư lệnh Lê Văn Tri cũng đã phát biểu với cán bộ: "Trong bước đường cùng, thế nào Mỹ cũng đưa B52 ném bom Hà Nội. Chúng sẽ không bao giờ chịu thua một khi chúng chưa tung hết con bài cuối cùng là B52. Chúng ta phải chuẩn bị thật sẵn sàng".

Sau đợt sinh hoạt chính trị ấy, cán bộ chiến sĩ đã hiểu rõ âm mưu thâm độc của kẻ thù và nhận thức đầy đủ hơn về tình hình nhiệm vụ. Toàn Quân chủng, từ trên xuống dưới thống nhất một quyết tâm: "Cảnh giác cao nhất! Sẵn sàng đánh bại mọi âm mưu tàn bạo của đế quốc Mỹ.

Có người lại hỏi thêm: "Ta không bị bất ngờ về chiến lược và chiến dịch, nhưng về cái thời điểm B52 Mỹ từ Gu-am và U-ta-pao bay đến Hà Nội đêm 18 tháng 12, ta có bị bất ngờ không? Vai trò của bộ đội ra-đa và cơ quan Quân báo như thế nào"

Trước khi trả lời câu hỏi trên đây, xin được nhắc lại một vài sự kiện đặc biệt của quá khứ:

- Ngày 7 tháng 12 năm 1941 , quân đội Nhật Hoàng đã giáng cho quân đội Mỹ một đòn khủng khiếp ở cảng Trân Châu, "một tiếng sét giữa trời quang", trận thất bại nặng nề nhất của quân đội Mỹ trong thế chiến lần thứ hai. 5 trạm ra-đa của quân đội Mỹ đã hoàn toàn bị bất ngờ trước sự xuất hiện của 6 hàng không mẫu hạm, cùng 183 máy bay các loại của quân đội Nhật. Kết quả là 188 máy bay Mỹ bị diệt, 13 tàu chiến bị loại khỏi vòng chiến đấu, gần 2.000 binh lính và sĩ quan Hoa Kỳ chết.

- Ngược lại, trong hai ngày 6 và 8 tháng 8 năm 1945, các trạm ra-đa của nước Nhật lại để lọt 2 chiếc pháo đài bay B29 của Mỹ, để chúng bay vào gieo thảm họa nguyên tử xuống đầu nhân dân hai thành phố Hi-rô-si ma và Na-ga-da-ki, khi mà nước Nhật đã đứng trên bờ vực thẳm của chiến bại.

- Quân đội Ai Cập ngày 5 tháng 6 năm 1967 cũng bị choáng váng trước sự tiến công ào ạt của hàng trăm máy bay Ít-xra-en trong cuộc tập kích mang tên Focus. Ra-đa Ai Cập không phát hiện được kẻ thù xâm nhập vùng trời đất nước. Hệ thống sân bay và trận địa tên lửa phòng không Ai Cập bị tê hệt. 300 chiếc MIG21, MIG19, TU 16... bị phá hủy trên sân bay, 25 trạm ra-đa bị xóa sổ.

- Còn đối với ta, trong đêm 18 tháng 12, khi hàng đàn B52 bay vào Hà Nội, quân dân miền Bắc đã không bị bất ngờ, sớm phát hiện địch từ xa và đã chủ động đánh địch ngay từ đầu.

c) Vậy dựa trên cơ sở nào chúng ta phán đoán được thời điểm không quân chiến lược Mỹ mở đầu đợt tập kích là đêm 18 tháng 12 năm 1972?

Quân đội Mỹ dù hiện đại đến đâu, dù tổ chức chặt chẽ đến mấy, cũng không sao tránh khỏi những sơ hở và lộ liễu. Công tác nắm địch của ta (cơ quan Quân báo của Bộ và của Quân chủng) đã tỏ ra rất xuất sắc trong việc nghiên cứu, phát hiện những triệu chứng, những nguồn tin từ đối phương. Thí dụ ngày 16, ta nắm được tin hai tàu sân bay Enterprise và Saratoga đang tiến vào Biển Đông, nâng tổng số tàu sân bay ở đây lên 6 chiếc (con số cao nhất từ trước đến nay); nhiều máy bay tiếp dầu trên không KC135 cũng đang được bổ sung đến Phi-lip-pin. Rồi lại có tin Lầu Năm Góc đã cho thành lập cấp tốc một cơ quan chỉ huy để điều khiển chung hai căn cứ không quân chiến lược ở Gu-am và U-ta-pao.

Phân tích những thông tin trên, cán bộ quân báo của ta đã đi đến nhận định: "Sắp đánh lớn đến nơi rồi. Việc B52 đánh vào Hà Nội chỉ còn là ngày một ngày hai nữa thôi?" Vấn đề còn lại là làm sao phán đoán được chính xác ngày nào chúng sẽ bắt đầu hành động.

Lại phải tiếp tục theo dõi tình hình trong ngày 18 tháng 12:

Buổi sáng: lúc 5 giờ, tàu sân bay America neo đậu ở đông Đà Nẵng điện hỏi cấp trên: "Trực thăng hôm nay làm nhiệm vụ cấp cứu ở đâu?"

Buổi trưa: vào lúc 10 giờ 15 và 11 giờ 46 phút, 2 máy bay không người lái bay thấp vào trinh sát Hà Nội, Hải Phòng.
Một máy bay trinh sát khác (RF4C) khi bay qua Hà Nội, điện về căn cứ: "Thời tiết Hà Nội bảo đảm cho không quân hoạt động

Buổi chiều:

Bộ Tổng Tham mưu thông báo cho Quân chủng tin kỹ thuật (Chú thích: Tin kỹ thuật là tin khai thác được thông qua nghiệp vụ kỹ thuật, do cơ quan Tình báo của Bộ Tổng Tham mưu tổng hợp từ nhiều nguồn tin khác nhau. (Tuy biết B52 cất cánh, nhưng chưa biết mục tiêu tiến công của chúng): "32 chiếc B52 đã cất cánh từ Gu-am, lúc 12 giờ. Trực ban Binh chủng Ra-đa tổng hợp tình hình trong ngày, báo cáo với Phó tư lệnh, Trực chỉ huy Quân chủng Nguyễn Quang Bích: "Hôm nay hoạt động của không quân địch giảm đột ngột". Trừ 3 máy bay trinh sát qua Hà Nội, Hải Phòng, không phận bắc vĩ tuyến 20 hoàn toàn yên tĩnh. Từ vĩ tuyến 20 trở vào không có tốp máy bay nào trên bản đồ đánh dấu đường bay, ngoài 2 tốp B52 hoạt động bên kia tây Trường Sơn. Ra-đa toàn binh chủng không có máy nào bị nhiễu quấy phá".

Ngay sau đó, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng họp dưới sự chủ trì của Chính ủy, Bí thư Đảng ủy Hoàng Phương. Tư lệnh Lê Văn Tri nhận định? "Hoạt động của không quân địch giảm đột ngột là dấu hiệu không bình thường. Tổng hợp các nguồn tin trong ngày, chúng ta có thể khẳng định: Đêm nay địch sẽ đánh lớn vào Hà Nội. Có khả năng B52 sẽ đánh từ chập tối”.

Cuối buổi họp ngắn gọn ấy, Bí thư Hoàng Phương kết luận, "Thường vụ Đảng ủy hoàn toàn nhất trí với nhận định của đồng chí Tư lệnh. Cuộc chiến đấu đêm nay sẽ rất quyết liệt. Phải động viên bộ đội kiên cường chiến đấu quyết tâm bắn rơi B52 Mỹ ngay từ trận đầu...".

Trở về phòng Sở chỉ huy, Phó tư lệnh Nguyễn Quang Bích, gọi điện thông báo cho các sư đoàn, binh chủng nhận định của Thường vụ Đảng ủy và Bộ Tư lệnh, chỉ thị những việc phải làm. Sau đó, ông nhắc thêm trực chỉ huy Binh chủng Ra đa: "Bộ đội Ra-đa phải quản lý không phận thật chặt, quyết không để lọt mục tiêu, nhất là hướng tây bắc!.

Thời điểm B52 tiến công Hà Nội như vậy đã được Quân chủng Phòng không - Không quân khẳng định rõ là; đêm nay, 18 tháng 12. Tình hình tối hôm ấy diễn biến như sau:

- 18 giờ: sau một ngày hoàn toàn yên tĩnh, các đài ra-đa cảnh giới của ta bỗng đồng loạt thông báo có hiện tượng nhiễu với cường độ ngày càng tăng. Hiện tượng này dự báo cho biết sắp có một đợt hoạt động lớn của không quân địch.

- 18 giờ 15 phút: tổng trạm ra-đa nhận được thông báo vượt cấp của đại đội 37: có những tốp F111 xuất hiện trên vùng trời phía bắc Sầm Nưa.

- 18 giờ 30 phút: từ hai hướng tây bắc và đông bắc Bắc bộ bắt đầu có nhiễu ngoài đội hình của máy bay EB66.

- 18 giờ 50 phút: bộ đội phòng không – không quân được lệnh chuyển vào cấp một, cấp sẵn sàng chiến đấu cao nhất.

Tại Sở chỉ huy Quân chủng, Tư lệnh Lê Văn Tri, Chính ủy Hoàng Phương, các Phó tư lệnh Nguyễn Văn Tiên, Nguyễn Quang Bích, cùng kíp trực ban gồm: Tham mưu phó Vũ Xuân Vinh, Trưởng phòng Tác chiến Lê Thanh Cảnh, Trưởng phòng Quân báo Lê Tư, Trưởng phòng Thông tin Nguyễn Tân, Trưởng phòng Cao xạ Đinh Nhẫn, Trực ban khí tượng Đoàn Văn Quảng, Trực ban trưởng Sở chỉ huy Nguyễn Bắc, cùng tất cả sĩ quan trực ban của các cục Chính trị, Kỹ thuật, Hậu cần đều có mặt đầy đủ

Tại Sở chỉ huy Binh chủng Không quân, Tư lệnh Đào Đình Luyện, Phó Tư lệnh Trần Mạnh, và ở Sở chỉ huy Binh chủng Ra đa, Tư lệnh Bùi Đình Cường, Tham mưu phó Hứa Mạnh Tài cũng đều sẵn sàng ở vị trí chỉ huy.

- 19 giờ: Đại đội 16 ra-đa phát hiện có nhiễu B52. Kíp trắc thủ đã kịp thời thông báo những tọa độ đầu tiên của kẻ thù khi nó đang bay lên phía Thượng Lào (Chú thích: Những tốp B52 từ Gu-am, khi đến đông nam Đà Nẵng được hệ thống dẫn đường LORAN đặt ở bán đảo Sơn Trà hướng dẫn bay tiếp sang vùng trời nước Lào để vào Bắc Việt Nam.).

Vài phút sau, từ Sở chỉ huy quân chủng, tín hiệu "333”, tín hiệu báo động B52 cho toàn thể lực lượng Phòng không - Không quân, được bàn tay các báo vụ viên phát đi trên làn sóng điện.

- 19 giờ 15 phút: ở Đại đội 45 ra-đa, bằng một sự khẳng định hết sức dũng cảm, dứt khoát và đầy trách nhiệm, Đài trưởng Nghiêm Đình Tích báo cáo với Đại đội trưởng phán đoán của mình: "B52 đang bay vào Hà Nội" (Chú thích: Nhớ lại trưa ngày 16-4-1972, ra-đa ta hoang báo: "B52 bay vào Hà Nội", một sai lầm tai hại, khiến bộ đội ra-đa từ đó hết sức lo lắng, đắn đo mỗi lần thông báo về B52.). Nhận được thông báo của Đại đội trưởng Đinh Hữu Thuần, Trung đoàn trưởng Trung đoàn H91 ra-đa Đỗ Văn Năm, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, đã nhanh chóng báo cáo về Trung tâm tin tức cực kỳ hệ trọng đó. Với sự cẩn trọng cao nhất, Tham mưu phó Binh chủng Ra-đa Hứa Mạnh Tài lập tức liên lạc thẳng với Đại đội 45, trực tiếp hỏi lại Đài trưởng Nghiêm Đình Tích. Sau khi bảo đảm chắc chắn rằng B52 đang bay vào Hà Nội, Tham mưu phó Hứa Mạnh Tài liền báo cáo lên Bộ Tư lệnh Quân chủng. Quân chủng báo cáo lên Tổng hành dinh. Cục Tác chiến phát lệnh báo động cho Hà Nội và các tỉnh phía Bắc.

Ở trên độ cao hơn 3 vạn phút (Chú thích: Phút (foot): đơn vị đo chiều dài của Anh, Mỹ. Một phút bằng 0,3048 mét. Ba vạn phút bằng 9.144 mét.) hàng đàn pháo đài bay B52 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, như những bầy thú dữ, xé màn đêm bay vào Hà Nội.

Tại Sở chỉ huy Sư đoàn phòng không B61, trực chỉ huy Nguyễn Đình Sơn giao nhiệm vụ chiến đấu cho từng đơn vị. Các trung đoàn trưởng tên lửa, cao xạ đã nhận đủ mệnh lệnh của sư đoàn. Tất cả những bệ phóng, những nòng pháo đang quay về hướng địch.

Giống như một chiếc bẫy đã gài, một dây cung đang chờ bật, quân dân toàn miền Bắc đã sẵn sàng. Cán bộ chiến sĩ toàn Quân chủng Phòng không – Không quân đã sẵn sàng!

19 giờ 44 phút, quả đạn tên lửa đầu tiên của Tiểu đoàn 78, thuộc Trung đoàn H57, do Nguyễn Chấn làm Tiểu đoàn trưởng, rời bệ phóng, mở đầu cuộc "nghênh tiếp dữ dội" (violent welcome) trên bầu trời Thủ đô "Thăng Long". Hàng loạt những "con rồng lửa" tiếp theo của các tiểu đoàn 57, 59, 73, 94 bay vút lên trời, cùng những chiếc MIG 21, trước đó đã rời đường băng, lao vào đội hình pháo đài bay giặc.

Đó là câu trả lời đanh thép của quân dân ta giáng trả hành động tráo trở, tàn bạo của Mỹ, là bức thông điệp viết bằng ý chí bất khuất của nhân dân ta đáp lại bức công hàm láo xược kiểu "tối hậu thư (ultimatum) của Chính phủ Hoa Kỳ gửi Chính phủ ta chiều 18 tháng 12 (Chú thích: Bức công hàm được trao cho ông Võ Văn Sung, Tổng đại diện Chính phủ ta tại Pháp. Nội dung đặt điều kiện: "Nếu Bắc Việt Nam không chịu đàm phán nghiêm chỉnh, thì trong vòng 72 giờ nữa, Mỹ sẽ ném bom trở lại bắc vĩ tuyến 20".). Nó thể hiện khí phách anh hùng của dân tộc Việt Nam quyết không chịu đầu hàng trước bất cứ kẻ thù hung bạo nào.

- 20 giờ 13 phút, dưới sự chỉ huy của Nguyễn Thăng, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 59, thuộc Trung đoàn H61, sĩ quan điều khiển Dương Văn Thuận đã ấn nút phóng đưa quả đạn tên lửa mang số hiệu C202A vạch trời đêm, lao trúng đích, hạ tại chỗ chiếc B52G, xuất phát từ căn cứ Gu-am, rơi xuống cánh đồng Chuôm, xã Phù Lỗ, huyện Kim Anh (nay thuộc huyện Sóc Sơn - Hà Nội). Đây là chiếc B52 bị hạ tại chỗ đầu tiên trên đất nước ta, cũng là chiếc B52 bị bắn rơi và rơi tại chỗ đầu tiên của chiến dịch, là chiến công đầu xuất sắc của quân dân Thủ đô (Chú thích: Trên thế giới cho đến nay, ngoài Việt Nam chưa có nước nào hạ được B52 của Mỹ.).

Đêm hôm ấy, quân dân ta lập chiến công vang dội, bắn rơi 3 pháo đài bay Mỹ (Chú thích: Theo tin UPL (Mỹ) và BBC (Anh) phát lúc 6 giờ 30 phút sáng 19 tháng 12, ngoài 2 chiếc B52 rơi tại chỗ, còn 1 chiếc bị thương nặng về rơi ở biên giới Thái - Lào.).

Nhà Trắng và Lầu Năm Góc sững sờ, choáng váng. Quân dân miền Bắc đã hoàn toàn giành thế chủ động. Hà Nội của chúng ta đã không bị bất ngờ.

Nguồn: "Điện Biên Phủ trên không" - chiến thắng của ý chí và trí tuệ Việt Nam - Tác giả : Lưu Trọng Lân, nguyên là Phó trưởng phòng Tác huấn, Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không - Không quân

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép

Lịch sử việt nam 7

Thiếu niên Trần Hạo Nam

Tiếu ngạo giang hồ