TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Hỏi đáp các vấn đề Lịch Sử


CÂU HỎI VÀ CÂU TRẢ LỜI
Câu hỏi: Câu hỏi 14: Để đạt được chiến công tuyệt vời nói trên, có chăng một quyết tâm về "chỉ tiêu bắn rơi B52" ngay từ đầu trong kế hoạch tác chiến của ta? Kết quả thực hiện "chỉ tiêu" như thế nào?
Trả lời:

a) Chỉ tiêu về tỉ lệ bắn rơi B52:

Thực tế là cho đến đầu năm 1972, trong những phương án đánh B52 bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng của Quân chủng Phòng không - Không quân, tuy đều đã có những yêu cầu về hiệu suất chiến đấu từng trận, từng ngày, nhưng chưa có điểm nào nói đến chỉ tiêu về tỷ lệ bắn rơi B52 chung cuộc.

Người phát hiện ra thiếu sót đó lại chính là Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, trong những ngày Đại tướng trực tiếp làm việc với Trường phòng Tác chiến Quân chủng Phòng không - Không quân Lê Thanh Cảnh (Chú thích: Đồng chí Lê Thanh Cảnh, người trực tiếp dự thảo bản kế hoạch đánh B52 của Quân chủng Phòng không - Không quân.), tại Đồ Sơn, giữa tháng 5 năm 1972. Một hôm, lúc đang nghe Lê Thanh Cảnh báo cáo toàn bộ công tác chuẩn bị đánh B52 của Quân chủng, đột nhiên Đại tướng hỏi; "Cậu cho mình biết tỉ lệ B52 bị bắn rơi: mức độ nào thì Mỹ chịu đựng được và tiếp tục cuộc ném bom, mức độ nào thì Nhà Trắng rung chuyển; mức độ nào khiến Mỹ không chịu nổi, phải thua?”

Lúc đó Lê Thanh Cảnh không thể trả lời. Trong cuốn hồi ký của anh về sau có đoạn ghi: "Khi nghe Đại tướng hỏi câu ấy, tôi như bị lạc vào chốn rừng sâu, bởi vì đó là điều mà tôi chưa hề nghĩ tới bao giờ".

Phải mất hàng tuần lễ, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Phó Tham mưu trưởng Quân chủng phụ trách tên lửa Vũ Xuân Vinh, được sự giúp đỡ của các chuyên gia Liên Xô (Chú thích: Do Xô-kô-lốp chuyên gia bên cạnh Tham mưu trưởng Quân chủng Phòngkhông - Không quân chỉ đạo.), vật lộn với biết bao công thức toán học phức tạp cơ quan tác chiến Quân chủng đã tìm ra được 3 đáp số:

- N1: (tỷ lệ mà Mỹ chịu được) bằng 1 đến 2 phần trăm.

- N2: (tỷ lệ làm Nhà Trắng rung chuyển) bằng 6 đến 7 phần trăm.

- N3: (tỷ lệ buộc Mỹ thua cuộc) bằng trên 10 phần trăm.

Hôm sau, Tư lệnh Quân chủng Lê Văn Tri mang kết quả lên báo cáo với Tổng tư lệnh. Đại tướng hỏi:

- Vậy Quân chủng nhận con số nào? Dường như đã dự kiến trước, Tư lệnh Lê Văn Tri thưa:

- Báo cáo Đại tướng, bằng mọi cách chúng tôi phải loại trừ N1, quyết tâm phấn đấu đạt N2 và vươn tới N3.

Hoan nghênh quyết tâm của Bộ Tư lệnh Quân chủng! Sau lời khích lệ, động viên, Đại tướng chỉ thị:

Để thực hiện chỉ tiêu mong muốn, Quân chủng phải làm tốt hai việc: Khẩn trương hoàn thành kế hoạch đánh B52, bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng, để dựa vào đó mà hoàn tất mọi công tác chuẩn bị. Gấp rút hoàn chỉnh các tài liệu về cách đánh B52 để lấy đó mà huấn luyện cho bộ đội thật thành thạo (Chú thích:Những tư liệu trên đây rút từ sổ tay ghi chép của Đại tá Lê Thanh Cảnh, nguyên Trưởng phòng tác chiến Quân chủng Phòng không - Không quân.).

Chấp hành chỉ thị của Tổng Tư lệnh và mệnh lệnh của Bộ Tổng Tham mưu, Quân chủng Phòng không - không quân đã dồn mọi cố gắng, chạy đua với địch, chạy đua với thời gian và đã sớm hoàn thành mọi việc trước khi trận đánh bắt đầu (Chú thích:Được biết, trước đó Bộ Tổng Tham mưu cũng đã có "Phương án đánh B52" với tầm rộng lớn hơn, để chỉ đạo quân dân toàn miền Bắc)

b) Kết quả thực hiện "chỉ tiêu bắn rơi B52" trong chiến dịch 12 ngày đêm:

Nhiều nhà nghiên cứu đã coi đây là một kết quả hết sức đáng ngạc nhiên:

Ngay đêm đầu tiên (18 tháng 12) với chiến công bắn rơi 3 B52, chúng ta đã đạt tỉ lệ 3/193 (Chú thích:3/193: Tử số là số B52 rơi. Mẫu số là tổng số B52 được huy động trong chiến dịch 12 ngày đêm) tức 1,1%.

Sang đêm thứ hai (19 tháng 12), 2 B52 bị hạ, cộng cả 2 đêm là 5 chiếc, đạt tỉ lệ 5/193, tức 2,6% (có nghĩa là chúng ta đã loại trừ N1).

Đêm thứ ba (20 tháng 12) 7 B52 bị bắn rơi (Chú thích:Đêm 20-12, Hà Nội phóng 35 đạn tên lửa, diệt 7 B52, đạt xác suất cao: "5viên đạn, 1 quân thù". Đêm 21 tháng 12, 24 B52 đánh Hà Nội, tên lửa hạ 3 chiếc, đạt hiệu suất kỷ lục: 3/24 tức 12,5%). Cộng 3 đêm là 12 chiếc, đạt tỉ lệ 12/193, tức 6,2%. Mới 3 đêm chúng ta đã "đạt N2".

Từ căn cứ Óp-phớt (Offut) bên kia Thái Bình Dương, tướng Giôn Ma-yơ (John Meyer) Tư lệnh Không quân chiến lược Mỹ, cuống lên vì B52 rơi quá nhiều đã gọi điện sang Thái Lan cho tướng Vốt (John Vogt) chỉ huy lực lượng hợp nhất của hai căn cứ Gu-am và U-ta-pao, thúc giục: "Trời ơi! Phải làm một cái gì đó để chấm dứt tình trạng này đi chứ?" (Chú thích:Jerrold L.Schecter và Nguyễn Tiến Hưng: Từ Tòa Bạch ốc đến Dinh Độc Lập, Nxb Trẻ, Tp.Hồ Chí Minh, 1995.).

Chắc chắn giờ đây "Nhà Trắng đang rung chuyển".

Đêm thứ chín (26 tháng 12), 8 B52 bị hạ, nâng tổng số lên 26 chiếc, đạt tỉ lệ 26/193 tức 13,5%. Thế là chúng ta đã "vượt N3".

Đến đêm cuối cùng (29 tháng 12), tổng số B52 bị hạ lên tới 34 chiếc, đạt tỉ lệ 34/193, tức 17,6%. Chỉ tiêu N3 bị bỏ xa.
Nửa đêm hôm ấy Ních-xơn chấp nhận thua cuộc và ra lệnh chấm dứt cuộc hành binh Lai-nơ-bếch-cơ II.

Như vậy là bằng sự nỗ lực phi thường, quân dân miền Bắc, mà nòng cốt là Quân chủng Phòng không -Không quân, đã liên tiếp lập công, liên tiếp phấn đấu đạt và vượt mức chỉ tiêu. Số lượng B52 bị bắn rơi tăng lên vùn vụt, một sự gia tăng đáng sợ về tốc độ tiêu diệt máy bay chiến lược, khiến báo chí Mỹ và phương Tây phải kêu lên:

- "Những pháo đài bay Mỹ giống như những giàn hỏa thiêu, cháy sáng rực trời Hà Nội" (báo Sao và Sọc (Stars and Stripes) - Mỹ).

- "Với tốc độ này, chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ không còn B52 ở Đông Nam Á để tiếp tục cuộc chiến đấu”, (báo Lực lượng vũ trang (Armed Forces) - Mỹ).

- "Với mức độ thiệt hại như vừa qua thì chẳng cần là một thiên tài toán học cũng thấy ngay rằng: rút cuộc Mỹ sẽ mất hết B52". (báo Tuần tin tức - Mỹ).

- Hãng Roi-tơ (Reuters) Anh, ngay ngày 29 đã đưa tin: "Các nhà quan sát quân sự ở Oa-sinh-tơn ước tính rằng với mức độ 33 chiếc bị hạ trong vòng 10 ngày qua, thì chỉ 3 tháng nữa, B52 Mỹ sẽ bị tuyệt chủng.

Tiến sĩ Ga-bri-en Kôn-câu (Gabriel Kolko), trong cuốn "Giải phẫu một cuộc chiến tranh" (Chú thích:Gabriel Kolko: Anatomy of a war, Nxb Pantheon Books. New York, 1985) viết: "Mỹ chính thức thừa nhận 15 B52 bị bắn rơi, nhưng một số nhân vật của Lầu Năm Góc lại thừa nhận không chính thức rằng tổng số B52 bị mất là gần bằng con số của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đưa ra. Ngay cả với con số mà Mỹ công bố thì tỉ lệ tổn thất về B52 gần 10% trong 10 ngày cũng đã là một con số quá cao, không thể nào chấp nhận được".

Có người nói: những con số của Mỹ công bố bao giờ cũng chính xác cơ mà. Tôi cho đó là một ý kiến chủ quan. Trong cuộc chiến tranh ở miền Nam Việt Nam, số lượng "Cộng quân" bị quân Mỹ và quân đồng minh tiêu diệt thường được tính bằng phương pháp "đếm xác" từ trên máy bay lên thẳng hoặc bằng cách đếm những vành tai người mà các lính Mỹ hoặc các chiến hữu của họ cắt được ở những người dân Việt Nam bị chúng giết. Việc đó đã từng làm cho thế giới ghê tởm và nghi ngờ về độ chính xác của những con số do người Mỹ đưa ra.

Trong cuộc chiến tranh phá hoại ở miền Bắc Việt Nam và trên "đường mòn Hồ Chí Minh", phía Mỹ cũng đã từng thổi phồng chiến tích của các phi công về số lần mục tiêu bị bom Mỹ phá hủy. Có mục tiêu bị đánh đi đánh lại nhiều lần. Mỗi lần như vậy đều được máy bay trinh sát chụp ảnh và được tính là thành tích, kể cả những mục tiêu là trận địa pháo giả, tên lửa giả, ra-đa giả, xe vận tải giả, kho tàng giả... Mặt khác Mỹ lại tìm cách giảm bớt con số thiệt hại của không quân họ một cách quá lộ liễu, khiến ngay người Mỹ cũng phải nghi ngờ.

Giôn Van Đây-cơ (John M.Van Dayke) trong cuốn "Chiến lược vì sự sống còn của Bắc Việt" đã vạch trần thủ đoạn đó như sau: "Để đỡ mất uy tín, khi công bố, Mỹ đã cố tình giảm thiểu số máy bay rơi do bị vũ khí phòng không Bắc Việt bắn hạ, đồng thời gia tăng số lượng máy bay rơi bởi tai nạn và vì những lý do khác. Từ đó, người ta buộc phải đặt dấu hỏi là tại sao máy bay Mỹ lại kém an toàn và được quản lý tồi đến thế" (Chú thích:John M.Van Dayke: Norrh Vietnams Strategy for Survival, Pacific Books, California. 1972.).

Trong chiến dịch 12 ngày đêm, như ông Kôn-câu đã dẫn chứng ở trên thì con số máy bay Mỹ bị bắn rơi do phía ta (Việt Nam Dân chủ cộng hòa) đưa ra, gồm 34 B52, với 47 máy bay chiến thuật, rõ ràng là những số liệu đáng tin cậy. Và đó mới thực sự là những con số kinh hoàng, làm đảo lộn mọi toan tính ngông cuồng của Nhà Trắng và Lầu Năm Góc, khiến cho Tổng thống Mỹ Ních-xơn không có con đường nào khác là phải chịu thua.

Nhân đây xin nói rõ thêm về trận "đo ván" đêm 26 tháng 12: Bị tổn thất nặng nề trong đợt một, sau đêm Nô-en, Mỹ quyết tâm dốc sức tối đa vào cuộc chiến.

Sau 36 giờ lấy cớ nghỉ Nô-en để chấn chỉnh lực lượng, Ních-xơn và các tướng lĩnh Lầu Năm Góc quyết định ra một đòn sấm sét, tập trung lực lượng, đánh thật mạnh, thật nhanh, đánh ào ạt từ nhiều hướng, vào nhiều mục tiêu trong một thời gian ngắn, hòng buộc Hà Nội phải "đo ván". Họ coi đây là một trận "cứu nguy”

Báo "Sao và Sọc" của Mỹ bình luận: "chưa bao giờ có nhiều tấn bom như vậy được ném xuống một khu vực nhỏ hẹp như vậy, trong một thời gian ngắn như thế”.

Báo "Không lực Hoa Kỳ (US Air Forces) dẫn lời một viên tướng Mỹ: "Chỉ trong vòng 15 phút, với 113 máy bay B52 và 220 máy bay chiến thuật (Chú thích:Con số của ta: đêm 26-12, Mỹ tung ra cùng một lúc 105 pháo đài bay, trong đó có 66 chiếc đánh Hà Nội, 21 chiếc đánh Thái Nguyên, 18 chiếc đánh Hải Phòng.), không quân Mỹ đã thực hiện một cuộc oanh tạc tập trung nhất trong lịch sử .

Nhớ lại thời điểm cuối đại chiến thế giới lần thứ hai, ngày 24 tháng 5 năm 1945, Mỹ đã huy động 520 máy bay chiến lược B29 và ngày 2 tháng 8 huy động tới 855 chiếc B29 để hủy diệt Tô-ki-ô, thủ đô Nhật Bản. Tuy số lượng pháo đài bay Mỹ tiến công Tô-ki-ô rất lớn, nhưng thời gian kéo dài cả ngày đêm. Còn ở Hà Nội, Hải Phòng, số lượng máy bay chỉ có 113 chiếc B52 và 220 máy bay chiến thuật, nhưng trận oanh kích chỉ diễn ra trong 15 phút (thực tế là gần 1 giờ đồng hồ). Do đó việc coi đây là trận oanh tạc tập trung nhất trong lịch sử, như viên tướng Mỹ nói, là một nhận xét đúng sự thật.

Đêm ấy, Mỹ muốn đánh gục Hà Nội bằng cố gắng cao nhất. Nhưng thật đắng cay cho Mỹ, đó lại là đêm Mỹ thua đau nhất: 8 B52 bị bắn hạ, trong đó có 4 chiếc rơi tại chỗ (Chú thích:Riêng Hà Nội bắn rơi 5 B52 (4 chiếc rơi tại chỗ đều là chiến công của tên lửa Hà Nội).). Đây là trận đánh mang tính quyết định, có giá trị như một cú "nốc ao" khiến cho chàng lực sĩ Hoa Kỳ khó lòng gượng dậy, để đến đêm 29 tháng 12 thì gục hẳn. Số phận cuộc hành binh Lai-nơ-bếch-cơ II thực sự đã được định đoạt từ đêm 26 tháng 12 này.

Có người hỏi tại sao Ních-xơn không đưa B52 từ những nơi khác đến để tiếp tục cuộc ném bom? Xin thưa:

Ních xơn thừa hiểu ngoài Đông Nam Á, không quân Hoa Kỳ còn có 200 chiếc B52 nữa đang nằm tại các sân bay ở Mỹ và châu Âu, ông ta muốn điều lực lượng B52 từ những nơi đó đến Việt Nam lắm. Nhưng rõ ràng đây là một việc làm bất khả thi, vì chiến lược toàn cầu của Mỹ không cho phép. Như phần trên đã nói, B52 là một trong bộ ba vũ khí chiến lược của đế quốc Mỹ. Rút B52 từ Mỹ và châu Âu sang Đông Nam Á thì có khác gì Mỹ tự rút ruột mình, tạo thành một lỗ hổng trong cán cân chiến lược toàn cầu hết sức nguy hiểm. Do đó Ních-xơn đã không dám làm, kể cả sử dụng vũ khí hạt nhân (Chú thích:Đã có lúc vào ngày 21 tháng 4 năm 1972, Ních-xơn đã đặt vấn đề "sử dụng bom hạt nhân” ném xuống Hà Nội.
Nhưng sau đó Ních-xơn phải từ bỏ mưu toan điên rồ ấy.) và cuối cùng đành phải quyết định chấm dứt ném bom (Chú thích:Về phía ta, sau đêm 26-12, hàng trăm quả đạn tên lửa từ Quân khu 4 đã được đưa ra tăng cường cho Hà Nội. Đến đêm 28 số lượng đạn SAM2 có thể nói là ở mức dồi dào).

Không phải bỗng nhiên mà Cơn-oen, Tham mưu trưởng Không lực Mỹ đưa ra lời thú nhận: "Lực lượng phòng không của Bắc Việt là lực lượng đáng sợ nhất và hoàn chỉnh nhất mà phi công Mỹ chưa bao giờ gặp phải".

Báo Phơ-răng Phuốc (Frank Furt ) của Cộng hòa Liên bang Đức bình luận: "Các đơn vị phòng không của Bắc Việt đã làm cho các phi công của Bộ chỉ huy Không quân chiến lược Mỹ khiếp vía kinh hồn".

Kit-xinh-giơ, cố vấn số một của Ních-xơn, đồng tác giả của âm mưu đầy tội ác, cũng phải thú nhận: "Không lực Hoa Kỳ đã vấp phải một hệ thống phòng không có hiệu lực nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới, với kỹ thuật hiện đại, chống lại được kỹ thuật hiện đại của Mỹ".

Tu-lơ, Phó đô đốc Hải quân Mỹ, trước thất bại hiển nhiên của trận tập kích bằng B52 vào Hà Nội, Hải Phòng, đã phải thẳng thắn nói lên sự thật: "Sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ đã bị tê liệt (paralysed) trước sức mạnh kỳ lạ của người Bắc Việt Nam".

Hồi giữa tháng 12 năm 1972, Hây-gơ (Alexander Haig), một viên tướng hung hăng, trợ lý an ninh của Tổng thống Mỹ, đã đưa ra một lời tuyên bố ngạo mạn: "Chỉ có một cú sốc ào ạt (a massive shock ) mới làm cho Bắc Việt Nam chấp nhận những điều dành cho kẻ chiến bại”. Nào ngờ kết quả lại không giống như mong muốn của Hây-gơ. Và chính tỷ lệ khủng khiếp về máy bay chiến lược bị Hà Nội bắn rơi mới là "cú sốc thật sự đối với Mỹ.

Cũng qua đây, chúng ta thấy rõ việc Đại tướng Võ Nguyên Giáp chỉ thị cho Quân chủng Phòng không - Không quân tìm ra 3 con số về tỷ lệ bắn rơi B52, để lấy đó làm chỉ tiêu phấn đấu, một nội dung chưa hề được đề cập tới trong các kế hoạch đánh B52, bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng trước đó, là một sự chỉ đạo thật sáng suốt, cũng như việc Quân chủng Phòng không -Không quân đã tổ chức chiến dịch phòng không, thắng lợi giòn giã, thực hiện vượt mức chỉ tiêu đề ra, là rất tài giỏi.

Nguồn: "Điện Biên Phủ trên không" - chiến thắng của ý chí và trí tuệ Việt Nam - Tác giả : Lưu Trọng Lân, nguyên là Phó trưởng phòng Tác huấn, Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không - Không quân 

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép

Lịch sử việt nam 7

Thiếu niên Trần Hạo Nam

Tiếu ngạo giang hồ