TRẮC NGHIỆM LỊCH SỬ


Đếm lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

Hỏi đáp các vấn đề Lịch Sử


CÂU HỎI VÀ CÂU TRẢ LỜI
Câu hỏi: Câu hỏi 22: Khi bắt được phi công Mỹ, ngoài súng đạn và trang bị cá nhân, ta còn thu được một lá cờ, gọi là "cờ xin ăn”. Lá cờ đó ra sao?
Trả lời:

Đáp: Chắc hẳn mọi người còn nhớ tấm hình chụp một cô du kích Việt Nam bé nhỏ, súng cầm tay, đang áp giải một phi công Mỹ cao lớn. Dưới tấm ảnh có kèm bốn câu thơ nổi tiếng của nhà thơ Tố Hữu:

"O du kích nhỏ giương cao súng
Thằng Mỹ lênh khênh bước cúi đầu
Ra thế! To gan hơn béo bụng
Anh hùng đâu cứ phải mày râu"

.

Tấm hình này được phổ biến rộng rãi trên báo chí nhiều nước. Đặc biệt ở Cu-ba, nó được phóng to nhiều lần, dựng trên các quảng trường lớn, gây ấn tượng rất sâu sắc. Viên phi công trong tấm ảnh đó là Rô-bin-xơn (Robinson), bị bắn rơi ở huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh ngày 20 tháng 9 năm 1965. Vừa chạm đất chưa kịp chạy trốn, Rô-bin-xơn đã bị hàng chục người Việt Nam, cả nam lẫn nữ xông vào bắt sống.

Mọi thứ trong người hắn đều bị tịch thu: trước hết là máy liên lạc cấp cứu, tiếp theo là súng ngắn, băng đạn, dao găm, đèn pin, phao bơi, bông băng cá nhân, thuốc chống muỗi, chống vắt, kim chỉ, lưới bắt cá, lưỡi câu sách hướng dẫn tự cứu (trường hợp rơi xuống biển hay lạc vào rừng sâu. . . ) và cả sách Kinh Thánh. Đặc biệt còn có một mảnh vải lụa mỏng, cỡ 20x40cm, in cờ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, bên dưới có in những hàng chữ nhỏ li ti. Đó là lời thỉnh cầu của viên phi công, nếu bị bắt thì xin được cho ăn, cho ở, được che chở, bảo vệ. Những câu chữ ấy được in bằng nhiều thứ tiếng: Anh, Pháp, Đức, Hoa, Việt Nam, Thái Lan, Lào, Cam-pu-chia, Ma-lai-xia, In-đô-nê-xia... .

Hôm ấy các chiến sĩ dân quân và bà con trong xóm vây quanh anh cán bộ xã đội, cạnh đó là Rô-bin-xơn ngồi ủ rũ, nghe anh đọc những câu tiếng Việt in dưới lá cờ. Khi nghe đến câu: "Nhờ quý ông giúp đỡ cho tôi được về nước, chính phủ chúng tôi sẽ đền ơn cho quý ông” , thì mọi người bỗng cười phá lên. Có những cô gái ôm nhau cười ngặt nghẽo. Tên giặc lái không hiểu gì, cúi gằm mặt, lấm lét. Có lẽ hắn chưa nhận thức được một điều đơn giản nhất: chính quyền Mỹ đưa hàng triệu quân sang đây bắn giết dân thường, cho hàng ngàn máy bay đến ném bom tàn sát người vô tội, mặc nhiên đã biến mỗi người dân hiền lành của đất nước này trở thành một chiến sĩ kiên cường chống giặc cứu nước.

Làm gì có chuyện ai đó lại đi giấu giếm, che chở cho những kẻ vừa dội bom lên đầu mình, giúp đỡ đưa nó về nước để được chính phủ Mỹ đền ơn.

Nực cười hơn nữa là trong những câu xin xỏ của phần tiếng Việt, chúng chỉ cầu xin "quý ông", còn "quý bà" thì chúng không nhắc tới. Và đó là lý do làm cho các chị em ôm nhau cười. Trong những năm chống chiến tranh phá hoại của Mỹ ở miền Bắc, chính các "quý bà" đã cùng các "quý ông" dân quân tự vệ bắn rơi biết bao máy bay, tóm cổ biết bao phi công Mỹ. Thú vị thay, người dẫn độ Rô-bin-xơn từ xã lên huyện hôm nay, lại không thuộc phái mày râu, mà chính là cô Trần Thị Kiên Lai, "o du kích nhỏ" của xã Phúc Trạch kiên cường.

Trong chiến dịch 12 ngày đêm, phái nữ Việt Nam cũng lập thành tích xuất sắc, phối hợp chiến đấu với bộ đội bắn rơi nhiều máy bay kể cả máy bay F111 và bắt sống nhiều giặc lái, trong đó có nhiều giặc lái B52 của Không quân chiến lược Hoa Kỳ.
Bàn chân của các nữ dân quân ta cũng đã từng phẫn nộ đạp lên những lá "cờ xin ăn" nhục nhã ấy. Để giới thiệu rõ hơn, xin dẫn ra đây đoạn lời ghi bằng tiếng Anh:

"I am a citizen of the United States of America. I do not speak your language. Misfortune forces me to seek your assistance in obtaining food, shelter and protection. Please take me to someone who will provide for my safety and see that I am returned to my people. My government will reward you”. .

Và sau đây là đoạn ghi bằng lời Việt:

"Tôi là người Mỹ. Tôi không nói được tiếng Việt. Gặp bước không may tôi phải nhờ quý ông giúp đỡ kiếm thức ăn, chỗ ở và nhờ bảo vệ tôi. Rồi tôi muốn nhờ quý ông đưa tôi về nước. Chính phủ chúng tôi sẽ đền ơn cho quý ông”.

Trong buổi gặp gỡ một phái đoàn Mỹ tại nhà khách Chính phủ ta tại Hà Nội ngày 23 tháng 6 năm 1997, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã nói với ông Mắc Na-ma-ra (Robert Mc Namara), cựu Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ rằng: "Mỹ không thắng được ở Việt Nam vì Mỹ không hiểu Việt Nam". Do không hiểu Việt Nam nên Mỹ đã liên tiếp phạm sai lầm và liên tiếp thất bại.

Qua cái lá "cờ xin ăn" xấu xa và trơ trẽn này người ta cũng thấy rằng Mỹ chẳng hiểu gì về đất nước và con người Việt Nam cả. Mỹ thua trong toàn bộ cuộc chiến tranh cũng như thua trong đợt tập kích bằng B52 vào Hà Nội, Hải Phòng năm 1972 là điều dĩ nhiên.

Nguồn: "Điện Biên Phủ trên không" - chiến thắng của ý chí và trí tuệ Việt Nam - Tác giả : Lưu Trọng Lân, nguyên là Phó trưởng phòng Tác huấn, Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không - Không quân

: : HÌNH ẢNH LỊCH SỬ

: : TÌM KIẾM

: : NHÀ TÀI TRỢ CHÍNH


Đại học Quốc Gia TP.HCM
Thư Viện Trung Tâm
Nhà cung cấp dữ liệu


Sở văn hóa thông tin TP.HCM
Tổ Chức Cấp Phép


Bộ thông tin và truyền thông
Tổ Chức Cấp Phép

Lịch sử việt nam 7

Thiếu niên Trần Hạo Nam

Tiếu ngạo giang hồ