:: SU CA VIET NAM ::
   Lòng hiếu thảo
 Tác giả:
Nguyễn Tiến Hưng
 Nơi gửi:
Sưu Tầm
 Nghe nhạc    
 Tư liệu lịch sử liên quan đến ca khúc:

BÁNH CHƯNG BÁNH DẦY

Tục truyền rằng vào đời Hùng Vương thứ 6, để có thể chọn được người con gồm đủ tài đức lên nối ngôi, nhân sắp đến ngày Tết, vua Hùng liền nói với tất cả các con trai của mình rằng, vào đầu năm mới, nếu ai tiến dâng thứ lễ vật gì quý giá nhất thì sẽ được nối ngôi. Khi ấy Hùng Vương đã sinh hạ được gần hai chục người con trai, ai cũng có mẹ chăm lo chu đáo, duy chỉ có Lang Liêu chẳng may mẹ qua đời sớm nên phải tự lập từ nhỏ.

            Các con của Hùng Vương thi nhau mua sắm đủ thứ quý giá nhất để dâng cha. Lang Liêu buồn vì mình chẳng thể nào sắm được những lễ vật như thế. Nhưng, lòng kính trọng và hàm ơn Vua cha thì chẳng chút kém ai, bởi thế, Lang Liêu ngày đêm suy nghĩ, tìm cách sắm cho được mâm lễ vật thể hiện lòng thành của mình. Trong một đêm mệt mỏi vì bận tâm suy nghĩ, Lang Liêu bỗng thấy Tiên Nữ xuất hiện. Tiên Nữ nói : “Con hãy dùng những thực phẩm quen thuộc và gắn bó thiết thân nhất với cuộc sống hàng ngày rồi chế thành hai thứ bánh tượng trưng cho công lao to lớn của cha mẹ mà tiến dâng”. Nghe lời Tiên Nữ, Lang Liêu liền dùng gạo nếp, đậu xanh và thịt heo cùng với vài thứ gia vị khác rồi làm ra hai loại bánh mà chàng gọi là bánh chưng và bánh dày. Khi chàng tiến dâng lên, Hùng Vương nếm thử và thấy bánh của Lang Liêu thật ngon. Lang Liêu giải thích :

“Thưa cha, bánh dày hình tròn tượng trưng cho trời, bánh chưng hình vuông tượng trưng cho đất. Công ơn cha mẹ cũng lớn lao như trời đất vậy.”

             Nghe xong, Hùng Vương rất lấy làm cảm động, bèn quyết định truyền ngôi cho người con giàu lòng hiếu thảo là Lang Liêu. Từ đó trở đi, năm nào cứ hễ Tết đến là Lang Liêu lại làm bánh dày và bánh chưng để làm lễ vật dâng cúng trời đất và ông bà cha mẹ. Người Việt chúng ta ai ai cũng bắt chước mà làm theo. Tục làm bánh dày và bánh chưng tồn tại mãi cho đến ngày nay.

 Lời bài hát:

LÒNG HIẾU THẢO

Nguyễn Tiến Hưng

 1.         Cách nay lâu rồi ở nước Văn Lang có chàng hoàng tử, dân quen gọi là Tiết Lang Liêu, lúc còn thơ đã sớm quen nắng sương đồng. So với anh em, Lang Liêu được dân yêu quí hơn.

2.         Nước theo năm đời, lệ vua nối ngôi truyền nhau. Đức Hùng Vương 6, nay xem tuổi chừng đã cao nên muốn nhường ngôi báu, mới nhân bữa xuân ban lời : Ngôi sẽ trao về ai dâng ta vật ngon cúng tổ tiên.

3.         Tiếng vua ban rồi, lòng ai cũng mong được ngôi. Vốn là hoàng tử, hăm hai người tìm kiếm nơi nơi, nghĩ lại coi mới thấy thương nỗi Liêu trong đời : Tay trắng thêm mồ côi, không mẹ rồi hỏi ai giúp cho ?

4.         Suốt 5 canh nằm, càng lo lắng không xong, lúc gà áy sáng Lang Liêu buồn nước mắt rưng rưng, nhớ mẹ ơn bú mớm, sinh dưỡng bao nhọc nhằn, như chén cơm ngon ăn no lòng đời sao đáp công?

5.         Thấy Lang Liêu buồn, trời cao cũng đem lòng yêu thương, khiến thần tiên xuống mách bảo rằng : dùng nếp cho thơm, gói thành 2 thứ bánh, cái vuông cái tròn. Trong để nhân thật ngon, gói bên ngoài thì bao lá dong.

6.         Đến hôm lâm triều, Hùng Vương chấm cho chàng Liêu : Tấm lòng thảo hiếu nên vuông tròn là đất trời, còn nếp, thịt trong lá gói như nói ơn sinh thành. Đậy kính chưng vuông, bánh dầy tròn Lang Liêu nối ngôi

Trông bánh chưng chàng Liêu, dân theo làm, xuân dâng tổ tiên.

Copyright © 2007 Thien Kim Co., Ltd.