:: SU CA VIET NAM ::
   Hòn vọng phu 1
 Tác giả:
Lê Thương
 Nơi gửi:
Sưu Tầm - Lê Sinh Cà phê Cây Xoài, xóm 8, thôn Trường Thọ Đông,TT Sơn Tịnh, Huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi ĐT:055217184
 Nghe nhạc    
 Tư liệu lịch sử liên quan đến ca khúc:

HÒN VỌNG PHU

Trên đất nước ta có khá nhiều ngọn núi đá, xa trông chẳng khác gì dáng một người phụ nữ đang bế con và dân gian thường gọi là hòn vọng phu (núi trông chồng). Một trong số những hòn vọng phu được đời truyền tụng nhiều nhất là hòn Tô Thị ở Lạng Sơn.

 Chuyện kể rằng, ngày xưa ở vùng Kinh Bắc có một người đàn bà goá chồng từ sớm, ngày ngày đi mò cua, bắt ốc để nuôi hai con, một trai là Tô Văn mười tuổi, một gái là Tô Thị tám tuổi. Khi mẹ ra đồng, Tô Văn và Tô Thị ở nhà vui đùa với nhau. Một hôm, Tô Văn chơi ném đá, chẳng may ném trúng đầu em. Tô Thị ngã vật xuống đất, máu chảy lênh láng. Tô Văn thấy thế sợ quá, chạy thẳng một mạch ra đường không dám ngoái cổ lại. May sao, một bà hàng xóm biết chuyện chạy sang cứu. Ðến khi người mẹ trở về thì Tô Thị đã ngồi dậy được.

 Tô Văn đi biệt tăm. Người mẹ nhớ con, buồn phiền rồi qua đời. Tô Thị được hai vợ chồng người láng giềng nhận đem về nuôi. Sau, họ dời lên xứ Lạng làm ăn và đem Tô Thị theo. Lớn lên, nàng xinh đẹp lại nết na và siêng năng. Tô Thị học được nghề làm nem từ bố mẹ nuôi và nàng xin mở một cửa hàng bán nem ở chợ Kỳ Lừa. Khi Tô Thị 20 tuổi, tuy có nhiều mối mai nhưng nàng chưa ưng thuận nơi nào. Một hôm, có chàng thanh niên tuấn tú, tuổi ngoài 20, đem thuốc Bắc từ Cao Bằng về Lạng Sơn bán. Nghe nói ở chợ Kỳ Lừa có hàng nem ngon lại có chỗ trọ rộng rãi, chàng liền tìm đến. Chàng thanh niên đó chính là Tô Văn. Lúc sợ quá mà bỏ nhà ra đi, Tô Văn được một người buôn thuốc bắc ở Cao Bằng đem về nuôi. Lớn lên, Tô Văn nghĩ gia đình ở miền xuôi chắc không còn một ai nữa nên không trở về. Ở quán trọ chưa được bao lâu thì hai người yêu nhau, họ lấy nhau và hơn một năm sau thì Tô Thị sinh được một bé gái. Một hôm về nhà, thấy vợ đang gội đầu, anh bế con ngồi ở bậc cửa để xem, chợt thấy đầu vợ có vết sẹo to, anh hỏi : “Ðầu em sao lại có vết sẹo to thế.” Tô Thị liền kể tỉ mỉ cho chồng nghe những gì xảy ra hồi còn bé. Nghe xong, Tô Văn bàng hoàng vì biết mình đã lấy em gái ruột của mình làm vợ rồi. Thấy Tô Thị ngây thơ, vui vẻ như thế, Tô Văn không muốn cho nàng biết sự thực, bèn âm thầm xin đi lính mà không bàn với vợ nửa lời. Đến lúc sắp lên đường anh mới nói. Tô Thị nghe như sét đánh ngang tai, không hiểu sao chồng mình lại bỏ đi một cách bất ngờ như thế.

Từ ngày chồng đi, Tô Thị chẳng thiết gì đến việc buôn bán, ngày ngày bế con lên chùa Tam Thanh cầu cho chồng được bình yên, nhưng cầu mãi mà chẳng thấy chồng về. Có người cho rằng chồng nàng chết, muốn hỏi nàng về làm vợ, nhưng nàng nhất định chối từ. Một tên hào phú rất có thế lực và tàn nhẫn đã tìm cách ép nàng làm vợ lẽ. Nàng bèn ôm con lên ngọn núi đá cao chót vót ở ngoài chùa Tam Thanh. Hôm ấy trời bỗng nổi giông tố nhưng nàng vẫn bất chấp. Sáng hôm sau mưa tạnh, gió yên, dân quanh vùng nhìn lên đỉnh núi thì thấy nàng Tô Thị bế con đã hóa đá từ bao giờ. Ngày nay hòn đá ấy vẫn còn ở Lạng Sơn, tạo cho khách tham quan nhiều nỗi vấn vương khi nhớ lại câu chuyện truyền kỳ éo le của một thời. Ca dao có câu :

Ðồng Ðăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh.

 Lời bài hát:

Hòn Vọng Phu 1

Sáng tác: Lê Thương

Lệnh vua hành quân trống kêu dồn,
quan với quân lên đường,
đoàn ngựa xe cuối cùng,
vừa đuổi theo lối sông.
Phiá cách quan xa trường,
quan voi quân lên đường,
hàng cờ theo trống dồn
ngoài sườn non cuối thôn,
phất phơ ngậm ngùi baỵ

Qua Thiên San kìa ai tiễn rượu vừa tàn,
Vui ca vang rôi đi tiến binh ngoài ngàn.
người đi ngoài vạn lí quang sang,
người đứng chờ trong bóng cô đơn.
Bên Man Khê còn tung gió bụi mịt mùng,
Bên Tiêu Tương còn thương tiếc nuối ngàn trùng.
người không rời khỏi kiếp gian nan,
người biến thành tượng đá ôm con.

Ngựa phi ngoài xa hí vang trời,
chiêng trống khua trăm hồi,
ngần ngại trên núi đồi,
rồi vọng ra khắp nơị
Phiá cách quan xa vời,
chiêng trống khua trăm hồi,
ngần ngại trên núi đồi,
rồi dậy ra khắp nơi
thắm bao niềm chia phôi.

Vui ra đi rồi không ước hẹn ngày về,
ai quên ghi vào gan đã bao nguyện thề.
Nhìn chân trời xanh biếc bao la,
người mong chờ vẫn nhớ nơi xa
Bao nhiêu năm bồng con đứng đợi chồng về,
bao nhiêu phen thời gian xóa phai lời thề,
người tung hoành bên núi xa xăm,
người mong chồng còn đứng muôn năm

Copyright © 2007 Thien Kim Co., Ltd.