:: SU CA VIET NAM ::
   Nòi giống Tiên Rồng
 Tác giả:
Chương Đức
 Nơi gửi:
Sáng Tác Mới - Mobile 0908344894 Tel: 8263546
 Nghe nhạc    
 Tư liệu lịch sử liên quan đến ca khúc:
HÌNH TƯỢNG CON RỒNG VIỆT NAM

 

Con rồng là một hình tượng có vị trí đặc biệt trong văn hóa, tín ngưỡng của dân tộc Việt Nam và đã từng là biểu tượng linh thiêng liên quan đến truyền thuyết “con rồng cháu tiên” của người Việt. Rồng là hình ảnh mà các vua Việt Nam phải xăm lên đùi mình để giữ truyền thống của cư dân ven biển. Đến đời vua Trần Anh Tông (1293-1314) mới chấm dứt tục xăm rồng trên đùi của các vua. Rồng là tượng trưng cho quyền uy tuyệt đối của các đấng thiên tử (bệ rồng, mình rồng). Rồng là hình tượng của mưa thuận gió hòa, là vật linh đứng vào hàng bậc nhất trong tứ linh "long, lân, quy, phụng". Vì thế, hình tượng con rồng Việt Nam đối nghịch với hình tượng con rồng độc ác, tượng trưng cho cái xấu của các nước phương Tây.

Hình tượng rồng đã được hình dung lên từ thời đại Hùng Vương qua con vật thân dài có vẩy như cá sấu được chạm trên các đồ đồng thời ấy.

Qua thời kỳ Bắc thuộc dài đằng đẵng, con rồng Việt Nam xuất hiện rõ nét dưới thời Lý. Hình ảnh "rồng bay lên" - Thăng Long - tượng trưng cho khí thế vươn lên của dân tộc, được đem đặt cho đất đế đô. Rồng thời Lý tượng trưng cho mơ ước của cư dân trồng lúa nước nên luôn luôn được tạo trong khung cảnh của nước, của mây cuộn. Rồng thời Lý là con vật mình dài như rắn, thân trơn nếu là con nhỏ, còn con lớn thì thân có vẩy và lưng có vây. Thân rồng uốn cong nhiều vòng uyển chuyển theo hình "Omega", mềm mại và thoải nhỏ dần về phía đuôi. Rồng có bốn chân, mỗi chân có ba móng cong nhọn. Đầu rồng ngẩng cao, há miệng rộng với hai hàm răng nhỏ đang vờn đớp viên ngọc quý. Từ mũi thoát ra mào rồng có dạng ngọn lửa, vì thế được gọi là mào lửa. Trên trán rồng có một hoa văn giống hình chữ "S", cổ tự của chữ "lôi", tượng trưng cho sấm sét, mây mưa.

Hình tượng con rồng thời Trần có nhiều biến đổi so với thời Lý. Rồng thời Trần không còn mang nặng ý nghĩa mơ ước nguồn nước nữa. Dạng tự chữ "S" dần dần mất đi hoặc biến dạng thành hình con, đồng thời xuất hiện thêm hai chi tiết là cặp sừng và đôi tay. Đầu rồng uy nghi và đường bệ với chiếc mào lửa ngắn hơn. Thân rồng tròn lẳng, mập mạp, nhỏ dần về phía đuôi, uốn khúc nhẹ, lưng võng hình yên ngựa. Đuôi rồng có nhiều dạng, khi thì đuôi thẳng và nhọn, khi thì xoắn ốc. Các vảy cũng đa dạng. Có vảy như những nửa hình hoa tròn nhiều cánh đều đặn, có vảy chỉ là những nét cong nhẹ nhàng.

Rồng thời Lê (thế kỷ XV) thay đổi hẳn. Rồng không nhất thiết là một con vật mình dài như rắn uốn lượn đều đặn nữa mà ở trong nhiều tư thế khác nhau. Đầu rồng to, bờm lớn ngược ra sau, mào lửa mất hẳn, thay vào đó là một chiếc mũi to. Thân rồng lượn hai khúc lớn. Chân có năm móng sắc nhọn quắp lại dữ tợn. Rồng thời Lê tượng trưng cho quyền uy phong kiến. Cũng chính bắt đầu từ thời đại này xuất hiện quan niệm tứ linh (bốn con vật thiêng) tượng trưng cho uy quyền của vương triều. Rồng đứng đầu trong tứ linh. Ba vật thiêng kia là lân (tượng trưng cho sự thái bình và minh chúa), qui (con rùa - tượng trưng sự bền vững của xã tắc) và phụng (tượng trưng cho sự thịnh vượng của triều đại).

Rồng thời Trịnh - Nguyễn vẫn còn đứng đầu trong bộ tứ linh nhưng đã được nhân cách hóa, được đưa vào đời thường như hình rồng mẹ có bầy rồng con quây quần, rồng đuổi bắt mồi, rồng trong cảnh lứa đôi.

Con rồng thời Nguyễn trở lại vẻ uy nghi tượng trưng cho sức mạnh thiêng liêng. Rồng được thể hiện ở nhiều tư thế, ẩn mình trong đám mây, hoặc ngậm chữ thọ, hai rồng chầu mặt trời, chầu hoa cúc, chầu chữ thọ... Phần lớn mình rồng không dài ngoằn mà uốn lượn vài lần với độ cong lớn. Đầu rồng to, sừng giống sừng hươu chĩa ngược ra sau. Mắt rồng lộ to, mũi sư tử, miệng há lộ răng nanh. Vây trên lưng rồng có tia, phân bố dài ngắn đều đặn. Râu rồng uốn sóng từ dưới mắt chìa ra cân xứng hai bên. Hình tượng rồng dùng cho vua có năm móng, còn lại là bốn móng.

Trong suốt tiến trình lịch sử Việt Nam, con rồng vẫn là một phần trong đời sống văn hóa của người Việt.

 Nguồn: http://www.danangpt.vnn.vn

 Lời bài hát:

NÒI GIỐNG TIÊN RỒNG

Nhạc và lời : Chương Đức

Như sấm vang chuyển rung trời xanh, người nước Nam khí thiêng hùng anh. Nòi giống ta Tiên Rồng rực sáng, Lạc Long Quân mẹ Âu Cơ trăm trứng truyền rạng rỡ phương Nam.

 Tay nắm tay sát vai hùng anh, cùng đấu tranh quyết không hề lui. Vì khắp nơi hòa bình hạnh phúc. Việt Nam ơi ! bạn thân ơi! Giống Tiên Rồng còn mãi vang danh.

 Giặc xâm lăng như cơn bão dậy, bọn hung nô tham tàn lang sói. Lửa hờn căm nấu nung trong lòng, người người đi quên mình vì quê hương. Này hồi trống ầm ầm ngàn tiếng vó ngựa rền vang. Trùng điệp trùng người đi liều thân viết nên bài ca chiến thắng. Người cầm giáo triệu người cầm kiếm người cầm tầm vông. Trả thù nhà nợ nước người người cùng đi một lòng đấu tranh. Kìa hai bà Trưng từng đem sức người đẩy lùi giặc thù, trống trận vang lừng nên chí hùng. Đây bước chân Quang Trung tấm áo vải dựng ngọn cờ đào, Đống Đa mãi mãi lưu trang sử hùng. Bạch Đằng dậy sóng, Rạch Gầm vọng tiếng, Nhật Tảo liệt oanh, bầu trời Điện Biên tạc vào sử xanh quân thù khiếp sợ. Đời đời còn mãi tiếng Người kính yêu, người Việt hùng anh, rạng ngời Việt Nam diệt giặc ngoại xâm vang động bốn phương.

Đọc thơ : Màu hồng tô thắm ngọn cờ đào, thế giặc cuồng điên không núng nao. Ngàn sau còn mãi lưu trang sử, nòi giống Rồng Tiên giống anh hào.

Copyright © 2007 Thien Kim Co., Ltd.